Chương 3

Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã cảm thấy, anh nên đứng trước mặt cô, trút bỏ mọi quần áo.

Rồi để cô dùng bút, phác họa đường nét cơ thể anh, từ làn da, đến cơ bắp, đến xương cốt... một cách trọn vẹn, không bỏ sót bất kỳ tấc nào.

Tô Nị ném cây chì than xuống, bảo người mẫu nam trước mặt mặc quần áo vào.

***

Tô Nị quay lại tầng 1, trở về phòng vẽ ban đầu.

Chàng trai kia vẫn còn ở trong phòng vẽ.

Căn phòng rộng lớn đã gọn gàng hơn rất nhiều so với trước, mọi đồ vật đều được đặt đúng vị trí, nằm yên lặng trên các giá.

Mấy chiếc giá vẽ ở giữa phòng cũng được xếp ngay ngắn, toàn bộ không gian không còn chút lộn xộn nào.

Có thể thấy, anh dọn dẹp rất cẩn thận.

Lúc xuống lầu, Tô Nị tiện đường hỏi cô giáo ở quầy lễ tân. Cô giáo cho biết, anh tên là Hứa Tri Bạch.

Anh là nhân viên bán thời gian mới đến hôm nay, sinh viên ngành Luật của Đại học Giang.

Hứa Tri Bạch.

Cái tên nghe cũng khá hay.

Tô Nị dừng lại ở cửa, nhớ lại cái tên mà lễ tân vừa nói, nhìn chủ nhân của cái tên đó thu dọn vài chiếc cọ sơn dầu đã dùng xong.

Cô nhìn anh xoay người, đối diện với mình.

Anh chắc là không để ý thấy tiếng bước chân của Tô Nị vừa rồi, hoặc không ngờ cô sẽ quay lại, nên khoảnh khắc quay người thấy cô, bước chân anh khẽ khựng lại.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong chốc lát, cách một khoảng cách. Sau đó, anh tiếp tục bước về phía Tô Nị.

Tô Nị biết anh muốn đi ra ngoài.

Một tay anh nắm chặt một bó cọ sơn dầu dính đầy màu, tay kia xách chiếc xô chuyên dụng để rửa cọ. Chắc là anh định đi ra bồn rửa bên ngoài để rửa cọ.

Nhưng cô cứ đứng ngay ở cửa, không hề có ý định nhường đường.

Dù anh đã đi đến trước mặt cô, cô vẫn đứng đó, chặn cửa, không nhúc nhích.

Hứa Tri Bạch dừng lại cách Tô Nị hai bước chân. Đôi mắt tưởng chừng không chút gợn sóng của anh đối diện với ánh mắt nửa cười nửa không của Tô Nị. Ánh nắng vàng rực rỡ từ cửa sổ hắt vào, đổ lên nửa khuôn mặt anh, làm đôi môi mỏng càng thêm sáng trong.

Tô Nị khẽ cong môi với anh, dứt khoát đưa ra lời mời: “Muốn làm người mẫu cho tôi không?”

Nhưng cũng như lần trước, sau khi cô dứt lời, đáp lại cô chỉ là sự im lặng.

Hứa Tri Bạch dừng lại một lúc, không trả lời, rồi tiến thêm một bước, ra hiệu Tô Nị nhường chỗ ở cửa để anh đi qua.

Bị ngó lơ lần nữa, Tô Nị bắt đầu hăng máu. Cô không những không lùi sang bên cạnh, mà còn học theo anh, tiến lên một bước.

Cô chặn ngay trước mặt anh, không hề che giấu sự cố ý của mình.

Chiều cao của họ chênh lệch quá nhiều, ánh mắt anh dường như đang nhìn xuống cô nhưng người thực sự ở thế bề trên lại là cô.

Chàng trai vẫn im lặng, mái tóc rũ xuống trước đôi mắt lạnh lùng, không thể phân biệt được cảm xúc đang dao động.

Một lát sau, anh chủ động lùi sang bên cạnh một bước, dồn cọ vẽ và xô rửa cọ vào một tay, rồi tay kia giơ lên mở nửa cánh cửa bên cạnh Tô Nị đang bị khóa chốt.

Cửa phòng vẽ được thiết kế dạng cửa đôi, một nửa đang mở, nửa còn lại bị chốt cài phía trên cùng khóa lại.

Anh rất cao, giơ tay là có thể mở được.

Hứa Tri Bạch dùng hành động để từ chối Tô Nị. Lúc đi ra, anh lướt qua vai Tô Nị, động tác dứt khoát, gọn gàng.

Tô Nị quay đầu lại nhìn bóng lưng anh, không có chút khó chịu nào, ngược lại, hứng thú còn dâng cao hơn. Cô quay người bước về phía chiếc tủ cạnh tường trong phòng vẽ.

Từ nhỏ đến lớn, gần như không có việc gì cô không làm được, dĩ nhiên cô cũng không cho phép người khác từ chối mình.

Cô biết anh sẽ quay lại ngay. Vì vậy cô đóng cửa tủ, khóa lại, rút chìa khóa, mọi thao tác diễn ra dứt khoát.

Vài phút sau, đúng như Tô Nị dự đoán, Hứa Tri Bạch quả thật đã quay lại.

Tô Nị đứng chờ anh ngay cạnh chiếc tủ.

Từ xa, anh chạm phải ánh mắt cười tủm tỉm của Tô Nị, dường như cảm nhận được điều gì đó. Sau một thoáng khựng lại, anh bước đến trước tủ.

Dầu thông chuyên dụng để rửa cọ sơn dầu nằm trong chiếc tủ này.

Nhưng chiếc tủ đã bị khóa, lỗ khóa trống trơn.

Xác nhận chiếc tủ không thể mở được, đáy mắt đen láy của Hứa Tri Bạch dường như cuối cùng cũng có chút dao động. Anh khẽ nhíu mày, ánh mắt quả quyết hướng về phía Tô Nị đang đứng bên cạnh.