Chương 2

Trên chiếc bàn dài này không có quá nhiều đồ, chỉ chất đống vài bản nháp hỏng và một số dụng cụ vẽ đã qua sử dụng.

Khi anh định thu dọn một bản nháp trên bàn, Tô Nị bất chợt đưa tay ra, nhẹ nhàng ấn giữ tờ giấy đó lại.

Ngón tay anh khựng lại rõ rệt.

Tô Nị cố ý ấn giữ tờ giấy, từ từ ngước mắt lên. Đôi mắt cao ngạo, trong veo nhưng lại ẩn chứa chút ý cười nhìn thẳng vào anh.

Anh đứng, cô ngồi.

Anh cao hơn cô rất nhiều. Cô phải ngước lên nhìn, khóe môi vẫn giữ ý cười, còn trong mắt và giữa mày lại phảng phất vẻ kiêu ngạo bản năng của tuổi thiếu nữ.

Ánh mắt cả hai va chạm không lệch chút nào. Đáy mắt đen trầm của thiếu niên thoáng rung động trong chớp mắt, gần như không thể nhận ra.

Biểu cảm trên mặt anh không thay đổi rõ ràng, vẫn lạnh nhạt và trầm lặng như vừa nãy.

Anh và Tô Nị lặng lẽ nhìn nhau vài giây. Ánh mắt anh rơi xuống tờ giấy đang bị cô ép lại. Khi anh vừa ngẩng lên, đúng lúc Tô Nị cất tiếng.

“Người ta nói với anh mà anh lại vờ như không nghe.”

Cô nhìn thẳng vào anh, cong môi cười: “Hơi thiếu lịch sự đó.”

Anh đón nhận ánh mắt hướng lên của Tô Nị, thấy rõ đôi môi cô khẽ mấp máy khi nói... căng mọng, đỏ tươi, hai cánh môi mỏng manh mềm mại.

Phản ứng bị trì hoãn vài giây, có lẽ là do anh vừa mới hiểu rõ lời Tô Nị nói. Cằm anh hơi siết lại, anh cụp mắt xuống, rút tay về, rồi xoay người bước sang phía bên kia của chiếc bàn dài.

Đúng lúc ấy, cánh cửa để hờ của phòng vẽ vang lên hai tiếng gõ.

Cô giáo phụ trách lễ tân đứng ngoài cửa, mỉm cười nhìn về phía Tô Nị: “Cô Tô, người mẫu đến rồi.”

Nghe vậy, Tô Nị thong thả thu tay lại, đứng lên khỏi bàn dài.

Trước khi rời đi, cô ngoái đầu nhìn bóng lưng của người đang đứng bên mép bàn.

Đúng là không biết lịch sự.

Thôi kệ.

Hôm nay tâm trạng khá tốt, cô không chấp nhặt với anh.

Phòng tranh sơn dầu này chỉ tổ chức các hoạt động dạy học ở tầng 1, hoạt động theo hình thức đặt lịch riêng. Hôm nay không có lớp học, cả tầng 1 hoàn toàn yên tĩnh.

Tầng 2 có một phòng vẽ riêng, là phòng dành riêng cho Tô Nị.

Tô Nị tự mình bước vào phòng vẽ. Cô giáo lễ tân đứng ngoài giúp cô đóng cửa lại.

Phòng vẽ này rộng hơn các phòng ở tầng dưới rất nhiều. Trên bốn bức tường dán vài bức nháp cô từng luyện tập trước đây: tranh tĩnh vật, ký họa cơ thể người, và vài bức tranh sơn dầu với kích thước khác nhau.

Đèn trong phòng đã bật, rèm cửa được kéo kín. Người mẫu cơ thể người hôm nay đã quấn khăn tắm, đứng chờ ở giữa phòng vẽ.

Người mẫu này rất chuyên nghiệp, đã đến nhiều lần trước đây, bình thường là một người đam mê tập thể hình. Làn da màu lúa mạch, cơ thể cường tráng, vóc dáng cân đối, cơ bắp săn chắc.

Thấy Tô Nị bước vào, người mẫu thuần thục cởi bỏ khăn tắm, tạo một tư thế có thể phô diễn vóc dáng hoàn hảo của mình. Giống như bức tượng thạch cao David đứng bên cạnh phòng vẽ, anh ta không mặc gì, cố gắng tái hiện từng chi tiết nhỏ nhất của cơ thể và cơ bắp.

Tô Nị ngồi xuống trước giá vẽ, chọn một cây bút chì than vừa tay từ giá đựng đồ bên cạnh. Cô nhìn người mẫu một cái, rồi nâng cổ tay lên, bắt đầu không nhanh không chậm phác khung hình lên giấy.

Ký họa cơ thể người vốn rất thẳng thắn, chẳng có gì để che giấu.

Học đến chừng này, nam, nữ, già, trẻ... Tô Nị đều từng vẽ qua.

Khung hình, cơ bắp, khớp xương, ánh sáng và bóng đổ đều là những phần cực kỳ quan trọng, còn những bộ phận đặc biệt tự nhiên sẽ được tự động bỏ qua.

Trong mắt cô, người mẫu trước mặt chỉ là những khối cơ bắp được chia tách bằng mắt thường, không phân biệt giới tính, cũng chẳng có gì đặc biệt.

Nói cách khác, nhìn đi nhìn lại... cũng chỉ đến thế mà thôi.

Vóc dáng của người mẫu trước mắt quả thực rất xuất sắc nhưng có lẽ vì đã vẽ anh ta quá nhiều lần trước đó, lần này Tô Nị chỉ phác vài nét rồi dừng tay.

Chán thật.

Tô Nị bắt đầu thấy chán, cảm hứng tụt xuống, một bóng hình mơ hồ lại hiện lên trong đầu cô.

Chính là chàng trai vừa rồi trong phòng vẽ.

Cô vô thức hồi tưởng lại gương mặt anh, nhớ lại đôi vai rộng, thẳng tắp của anh, và cả thân hình thoạt nhìn thanh mảnh nhưng vẫn có thể thoáng thấy một đoạn eo thon gọn, săn chắc qua lớp áo.

Tô Nị có thể khẳng định, chàng trai ở phòng vẽ kia lại khiến cô hứng thú hơn người mẫu chuyên nghiệp đang đứng trước mặt, và càng khơi gợi khát khao cầm bút trong cô.