Chương 1

Note: Nam chính mất thính lực 1 bên vì tai nạn khi còn nhỏ, sau này hồi phục nhờ phẫu thuật. Hiện tại truyện đã vào tuyến theo đuổi lại.

***

Cô hỏi anh: “Anh biết tôi có vị hôn phu đúng không”

Anh nhướng mắt: “Sao, cần báo cho anh ta biết chúng ta đang làm gì à”

Hơi thở quấn vào nhau, ánh nhìn chạm thẳng. Ngay trước mắt Tô Nị là đôi mắt dài hẹp, lạnh lẽo, sâu thẳm không thấu được chút cảm xúc nào của người đàn ông.

Anh đưa tay lên, dùng đầu ngón tay cái miết nhẹ lên đôi môi vừa bị anh hôn. Màu đỏ tuyệt đẹp, tựa như trái dâu chín mọng vào giữa mùa hè.

Anh nhìn chằm chằm, cổ họng khẽ chuyển động: “Em, vốn dĩ là của anh.”

Từ 8 năm trước.

Cô đã là của anh.

***

Tám năm trước.

Ngày hè nóng nực, trong phòng vẽ.

Tô Nị đã âm thầm quan sát chàng trai ấy rất lâu.

Bên ngoài ô cửa sổ vòm hình vòng cung xanh tươi mát mẻ, ánh nắng chói chang giữa mùa hè len lỏi qua từng lớp lá cây ngô đồng rậm rạp, chiếu rọi mờ ảo vào phòng vẽ, lấp lánh nhảy múa trên bờ vai và tấm lưng gầy gò của thiếu niên.

Anh đứng cạnh cửa sổ sát đất, quay lưng về phía Tô Nị, lặng lẽ sắp xếp giá đựng màu vẽ.

Tô Nị ngồi trước chiếc bàn dài bằng gỗ du cách anh hai, ba mét. Một tay cô chống nhẹ cằm, kín đáo quan sát anh. Những ngón tay còn lại vô thức miết nhẹ lên chiếc cốc thủy tinh đặt bên cạnh, những giọt nước lạnh thấm ra từ thành cốc lặng lẽ làm ẩm đầu ngón tay cô.

Trước đây cô chưa từng gặp anh, chắc hẳn là nhân viên bán thời gian mới đến. Cô nhớ, người phụ trách sắp xếp phòng vẽ trước đây là một cô lao công lớn tuổi hơn.

Ánh mắt Tô Nị luôn dõi theo anh, một cái nhìn tò mò và đầy hứng thú.

Ở khoảng cách không quá xa, không quá gần, cô có thể thấy từng vệt sáng tròn rung động trên vai và lưng anh. Khi cánh tay anh nâng lên để đặt hộp màu, chiếc áo phông trắng rộng rãi trên người anh khẽ căng lại ở vai và lưng, thấp thoáng thấy rõ hình dạng xương bả vai.

Dáng người thiếu niên mảnh khảnh, thanh thoát nhưng ẩn chứa một sức mạnh tinh tế. Vai rộng, eo thon, một tỉ lệ hoàn hảo, vừa vặn...

Rất thích hợp để cởi bỏ hết quần áo, phô bày trọn vẹn dưới ngòi bút của cô.

Vừa hay, gần đây cô đang luyện vẽ cơ thể người, cần một người mẫu.

“Anh tên là gì?”

Giọng nói của thiếu nữ 17 - 18 tuổi trong trẻo, nhẹ nhàng, lượn một vòng quanh phòng vẽ giữa những giá vẽ và tượng thạch cao đặt ngổn ngang, truyền đến chỗ giá đựng màu.

Cô tựa như một chú mèo lười biếng, nhàn rỗi. Nghe thì có vẻ bâng quơ, nhưng đôi mắt đẹp sáng ngời lại đang chăm chú nhìn anh đầy thích thú.

Lời vừa nói xong, có vài giây im lặng.

Anh không trả lời Tô Nị.

Phản ứng duy nhất, có lẽ là động tác hơi khựng lại sau đó, rồi lại trở về bình thường, tiếp tục sắp xếp các tuýp màu theo số hiệu một cách có trình tự.

Ừm...

Không thèm để ý đến cô.

Tô Nị bị ngó lơ nhưng không hề khó chịu. Cô khẽ cong môi, bưng chiếc cốc thủy tinh trên bàn nhấp một ngụm nước lạnh.

Những viên đá trong cốc va vào nhau, tạo ra tiếng “leng keng” vang lên bên tai cô.

Trong ngày hè oi bức, xung quanh tĩnh lặng, chỉ có tiếng ve kêu râm ran, kí©h thí©ɧ màng nhĩ thật rõ ràng.

Phòng vẽ chỉ có hai người, máy lạnh chạy êm nhưng cái nóng mùa hè vẫn len lỏi vào, âm thầm hòa quyện cùng mùi các loại màu vẽ.

Một lát sau, chàng trai cuối cùng cũng sắp xếp xong giá màu. Anh xoay người, bước về phía Tô Nị.

Tô Nị vẫn giữ nguyên tư thế chống cằm, ánh mắt nhìn thẳng vào anh không hề che giấu.

Khi khoảng cách gần hơn, Tô Nị càng nhìn rõ khuôn mặt anh.

Mái tóc lưa thưa phía trước trán khẽ che đi hàng lông mày. Mí mắt anh có một nếp gấp sâu, đôi mắt đen láy, sống mũi thẳng tắp.

Đôi môi mỏng có hình dáng đẹp, đường quai hàm sắc nét, gọn gàng. Yết hầu nhô lên nơi cổ, mang theo vài phần khí chất thiếu niên nhưng lại khiến người ta vô cớ muốn ngắm nhìn mãi.

Đặc biệt khi anh dừng lại trước chiếc bàn dài, bắt đầu sắp xếp cọ vẽ và những tuýp màu đã bị bóp dẹt trên mặt bàn gỗ, cô thấy một đôi tay thon dài trắng nõn, làn da mỏng manh, các khớp ngón tay đều rõ ràng.

Anh đứng đối diện bàn. Ánh mắt Tô Nị từ khuôn mặt anh di chuyển xuống đôi tay, rồi lại quay về khuôn mặt anh, cô đánh giá anh một cách công khai, trắng trợn. Thế nhưng anh lại dường như không hề nhận ra, vẫn hơi cụp mắt, chuyên tâm làm việc của mình.