Cậu giơ tay xoa xoa tóc, ngáp một cái thật dài, nhìn thấy khoảng sàn trống không ở phía bên kia phòng ngủ.
Ký ức dần dần quay trở lại, cậu lấy tay che mặt... cậu đã nhớ ra nụ hôn đêm qua.
Hà Lĩnh Nam biết mình ưa nhìn, đại loại là thỉnh thoảng sẽ có xe trên đường vì cậu mà phanh lại một chút.
Cửa xe hạ xuống, cô gái nhỏ trong xe chỉ vào cậu, cười hỏi người bạn ngồi ghế phụ xem người kia có đẹp trai không.
Sau đó người bạn ở ghế phụ liếc nhìn cậu một cái rồi bảo cũng bình thường thôi.
Cuối cùng cô gái đó bỏ ý định xin thông tin liên lạc, kéo cửa kính lên rồi lái xe đi... đại loại là ở mức độ đó.
Cậu không nghĩ nhiều, chẳng qua chỉ là tình cờ Tần Miễn có hứng thú với đàn ông, tình cờ cậu trông cũng được, chỉ có thế thôi.
Nếu nghĩ nhiều quá, chính mình sẽ trở nên nực cười.
Hà Lĩnh Nam vươn hai cánh tay ra để giãn người, khi tay hạ xuống thì chạm vào thứ gì đó.
Tưởng mình làm đổ thức ăn của con mèo kia, cậu vừa thắc mắc sao thức ăn cho mèo lại đặt ở cạnh gối mình, vừa cúi đầu nhìn xuống.
Đó là một cái hộp thiếc, cao khoảng một bàn tay xòe ra, trên hộp vẽ hình một con thỏ hoạt hình, con thỏ này trông khá quen mắt.
Hà Lĩnh Nam bỗng thấy căng thẳng một cách vô cớ, cậu giơ tay gõ gõ lên nắp hộp, rồi nhấc nó lên lắc lắc.
Tiếng kêu nghe khá đυ.c, không nghe ra bên trong là cái gì, sau một lúc do dự, cậu trực tiếp cậy nắp ra.
Thứ trong hộp đựng quá đầy, nắp vừa mở ra, hai ba viên đã nảy ra ngoài rơi xuống giường.
Hà Lĩnh Nam nhặt một viên lên, phát hiện đó là kẹo.
Hèn chi lúc nãy nhìn con thỏ vẽ trên hộp thấy quen thế, đây là kẹo sữa Đại Bạch Thố.
Đã hai mươi năm rồi mà cũng chẳng thấy nó đổi bao bì gì cả, vẫn giống hệt như hồi nhỏ, con thỏ in trên giấy gói kẹo trông vẫn ngây ngô như thế.
Đã lâu lắm rồi cậu không ăn kẹo sữa Đại Bạch Thố.
Chỉ cần cầm nó trong tay, khoang miệng đã bắt đầu tiết nước bọt.
Hà Lĩnh Nam nuốt nước bọt, cụp mắt xuống, đặt viên kẹo trên tay trở lại trong hộp.
Đây là một trong số ít những ký ức tốt đẹp thời thơ ấu của cậu.
Cũng đâu phải ngày nào cũng có, ăn hết rồi sẽ thấy hụt hẫng lắm, cậu là người hiểu rõ nhất cảm giác hụt hẫng đó.
Vả lại bao nhiêu năm qua cậu không ăn kẹo thì cũng có thèm chết đâu.
Con mèo trắng vẫn đang ngủ trong cái giỏ trong suốt lớn nhất trên cây mèo.
Hà Lĩnh Nam huýt sáo với nó một tiếng, nó còn chẳng thèm mở mắt, chỉ ngoe nguẩy cái đuôi đáp lại cậu.
Đi tới bên cửa sổ, có thể nhìn thấy phía đối diện là một công viên.
Khá nhiều ông bà cụ đang tập thể dục gần các dụng cụ thể thao, còn có không ít trẻ em đang xếp hàng chờ chơi xích đu.
Hà Lĩnh Nam xách theo hộp kẹo đó, dự định ra công viên chia cho bọn trẻ.
Quá trình chia kẹo diễn ra khá suôn sẻ, mỗi đứa trẻ bốc một nắm, đứa cuối cùng còn bưng cả cái hộp đi luôn.
Hà Lĩnh Nam chống chân đứng thẳng người dậy, vừa ngẩng đầu lên thì thấy Tần Miễn đang đi tới, trên tay Tần Miễn còn cầm một túi quẩy bọc trong giấy dầu.
Ngập ngừng hồi lâu, Hà Lĩnh Nam hỏi: "Cái hộp kẹo đó, anh để cạnh gối tôi từ lúc nào thế?"
"Lúc chạy bộ xong về nhà thay quần áo." Tần Miễn trả lời.
Hà Lĩnh Nam nghĩ một chút rồi lại hỏi: "Mua lúc nào thế?"
"Cửa hàng tiện lợi trên đường chạy bộ." Tần Miễn nói.