Chương 83

Nhưng mà cái này sao lại không phải là đơn thuần chiếm hời cơ chứ?

Khoang miệng khô khốc không chịu nổi, anh cố gắng suy nghĩ, muốn tìm một lý do hợp logic hơn.

Hệ thống tiếng Trung trong đầu lúc nguy cấp lại biến trở về tiếng mẹ đẻ, đến khi muốn dịch ngược lại sang tiếng Trung để nói ra thì đột ngột bị kẹt ở bước này.

Não người không thể xử lý được những phép tính phức tạp như vậy, hoàn toàn bị treo máy.

Hà Lĩnh Nam duỗi thẳng chân, Tần Miễn lúc này mới muộn màng nhận ra chân của Hà Lĩnh Nam trước đó vẫn đang co lại, giữ tư thế dùng đầu gối chạm vào anh.

"Bác sĩ nói... tiếp xúc nhiều với nguồn kí©h thí©ɧ có hiệu quả thì anh có thể khỏi bệnh."

Hà Lĩnh Nam lại nói một lần nữa.

Ánh huỳnh quang từ màn hình tivi mạ lên góc mặt của Hà Lĩnh Nam một lớp hào quang mờ ảo.

Những tia tĩnh điện nhỏ bé nổ lách tách từ ga giường truyền đến đầu ngón tay, Tần Miễn không dời ngón tay đi, cảm nhận sự tê dại từ từ lan tỏa.

"Có được hay không hả!" Hà Lĩnh Nam cử động chân, bàn chân trần đá đá vào người anh.

"Được." Tần Miễn bỗng nhiên vô cùng muốn uống nước.

"Đừng xem mấy cái phim đó nữa." Hà Lĩnh Nam giơ tay vuốt tóc: “Lúc nào anh rảnh thì chi bằng hôn tôi đi."

Cái... gì cơ?

Anh đã nghe thấy Hà Lĩnh Nam nói, nhưng vấn đề là dường như anh đã bị thoái hóa ngôn ngữ.

Trong đầu tràn ngập những cổ văn tiếng nước ngoài mà lại không có phụ đề, anh không hiểu Hà Lĩnh Nam đang nói gì.

Mãi mới ép được đại não chuyển về hệ thống tiếng Trung, phát lại một lần nữa lời Hà Lĩnh Nam vừa nói.

Vẫn không chắc chắn, anh nắm lấy trọng điểm hỏi lại: "Hôn cậu?"

Hà Lĩnh Nam, người đưa ra đề nghị, đang cau mày, lộ ra vẻ mặt mất kiên nhẫn, đưa tay vỗ vỗ lên cánh tay anh: "Dù sao cũng quen biết bao nhiêu năm rồi, chút việc nhỏ này tôi vẫn có thể giúp anh được."

Tần Miễn muốn nói "Cảm ơn", lời nói lăn lộn một vòng nơi đầu lưỡi, đây thực sự không phải là lúc thích hợp để nói lời cảm ơn.

"Nhưng mà.” Hà Lĩnh Nam ngồi dậy: “Anh có cảm giác với đàn ông à?"

"Ừ." Tần Miễn đáp lại.

Tần Miễn xoay người, quay lưng về phía Hà Lĩnh Nam, dán lại các miếng dán máy theo dõi lên ngực mình.

Anh đi về phía mép đệm của mình, nằm xuống và nhắm mắt lại.

Thực ra là không ngủ được.

Có lẽ vì vùng não quản lý ham muốn và vùng não quản lý nỗi buồn nằm rất gần nhau.

Cũng có lẽ là anh không cho phép bản thân mình quá hưng phấn.

Rất nhiều hình ảnh mà anh cố tình không muốn nghĩ tới lại nhân lúc anh nhất thời lơ là mà thoát ra.

Con ngựa trắng nhỏ khôi ngô, chiếc khăn quàng cổ bằng lông cừu mà Hà Lĩnh Nam đã để quên.

Và cả thời tiết âm vài độ, chiếc vòi xịt nước cao áp lạnh buốt thấu xương ở trại trẻ mồ côi.

Cái lạnh thấu xương dọc theo tủy sống thấm ra ngoài.

Tần Miễn tập trung sự chú ý vào tiếng thở của Hà Lĩnh Nam.

Sau một lúc lâu, tiếng thở đó trở nên đều đặn và dài hơn, anh nhẹ nhàng ngồi dậy, kéo chăn của Hà Lĩnh Nam, cẩn thận kéo nó lên phía trên một chút.

Ngủ một đêm trên sàn nhà cứng, chắc chắn sẽ bị đau lưng mỏi gối, Hà Lĩnh Nam đã chuẩn bị sẵn tâm lý như vậy trước khi ngủ.

Nhưng khi vừa mở mắt ra vào buổi sáng, không ngờ trên người lại thấy khá thoải mái.

Xem ra cái mẹo dân gian bảo gối đầu lên chai bia để chữa vẹo cổ chắc cũng là đúng.