Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hôn Ba Phút

Chương 82

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hiện tại Hà Lĩnh Nam đã bị dọa cho đến mức chẳng còn phản ứng gì nữa rồi.

Ngược lại, Hà Lĩnh Nam hơi nghiêng đầu nhìn chằm chằm anh, sau đó cư nhiên trực tiếp nâng đầu gối lên để kiểm chứng lời anh nói.

Dù đầu gối không mang theo bất kỳ lực đạo nào, nhưng vị trí yếu hại đột nhiên bị chạm vào vẫn khiến anh theo bản năng mà né tránh.

Vẻ mặt của Hà Lĩnh Nam càng thêm nghi hoặc.

Tần Miễn hiếm khi thấy mắt Hà Lĩnh Nam mở to tròn như vậy, trông giống như hình tượng chú bé Phúc Lộc trên tranh Tết.

"Nó đã xìu xuống rồi." Tần Miễn giải thích.

Hà Lĩnh Nam: "Nhanh vậy... đã xìu?"

"Tôi đã nói rồi, tôi có bệnh." Tần Miễn trả lời.

Sau lần tình cờ gặp Hà Lĩnh Nam say rượu làm loạn ở Tân Đề, căn bệnh kéo dài hai năm đã có chuyển biến.

Thậm chí mỗi lần nhớ lại hình ảnh đó anh đều có thể có chút phản ứng, nhưng không cách nào duy trì được thời gian bình thường như người khỏe mạnh.

Hà Lĩnh Nam liếc nhìn màn hình tivi.

Tần Miễn cũng nhìn theo tầm mắt của cậu, trước khi đi anh quên chưa rút USB ra, tivi vừa rồi đã chiếu đến đoạn phim hạng nặng.

Tầm mắt quay trở lại gương mặt Hà Lĩnh Nam, những đạo cụ xuất hiện trong phim cứ lởn vởn không tan, anh không khống chế được mà liên tưởng, cơ thể theo đó lại một lần nữa nóng bừng lên.

"Bác sĩ nói, bảo anh tiếp xúc nhiều với nguồn kí©h thí©ɧ?" Hà Lĩnh Nam hỏi.

"Phải." Tần Miễn nói.

Hà Lĩnh Nam: "Tiếp xúc nhiều thì anh sẽ khỏi bệnh sao?"

"Cần thời gian." Tần Miễn nói thật lòng.

"Anh cứ nói cho tôi biết đi.” giọng điệu của Hà Lĩnh Nam bắt đầu trở nên cấp thiết: “Bác sĩ nói tiếp xúc với nguồn kí©h thí©ɧ thì có tác dụng gì!"

"Gặp được nguồn kí©h thí©ɧ có hiệu quả thì sẽ dần dần tốt lên." Tần Miễn lặp lại từng chữ lời bác sĩ đã nói.

Hà Lĩnh Nam: "Tôi là nguồn kí©h thí©ɧ có hiệu quả sao?"

Nói suông không có bằng chứng.

Tầm mắt của Tần Miễn trượt từ đôi mắt của Hà Lĩnh Nam xuống dưới, lướt qua sống mũi, dừng lại ở đôi môi.

Vì ở trên máy bay lâu nên môi dưới khô khốc của Hà Lĩnh Nam có một chỗ bị bong da, vết bong da đó ép ra một lằn môi đỏ tươi.

Trong lúc hít thở, miệng khẽ há ra, lộ ra hàm răng đều tăm tắp.

Tần Miễn thử buông đôi tay đang đè lên các khớp của Hà Lĩnh Nam ra, dời sang sàn nhà bên cạnh, rồi cúi người xuống.

Hơi thở tiến lại gần, chỉ cần tiến thêm một chút nữa thôi là có thể chạm vào đối phương, anh nhìn thấy đường gân cổ đang căng cứng của Hà Lĩnh Nam.

Tần Miễn dừng lại, tĩnh lặng chờ đợi.

Sợi gân nổi lên đó lặn xuống bề mặt da, Hà Lĩnh Nam một lần nữa thả lỏng, lúc này Tần Miễn mới áp sát vào, hoàn thành phần cuối cùng của động tác.

Ngoài dự đoán của chính mình, anh không hề xé nát Hà Lĩnh Nam.

Những trận cuồng phong bão tố bị cưỡng ép giam cầm nơi l*иg ngực, loạn xạ chạy theo dòng máu.

Môi của Hà Lĩnh Nam thật mềm, khoảnh khắc chạm vào, Tần Miễn lại ngỡ như mình vừa bị điện giật.

Bản năng vốn đã trở về trạng thái bình thường lại một lần nữa có sự khác lạ, gần như chạm vào chân của Hà Lĩnh Nam.

Tần Miễn lùi lại, sự tiếp xúc bị cắt đứt.

Anh nắm lấy lý trí của mình để trả lời câu hỏi của Hà Lĩnh Nam: "Phải, cậu chính là nguồn kí©h thí©ɧ có hiệu quả."

---

Phải, cậu chính là nguồn kí©h thí©ɧ có hiệu quả.

Tần Miễn cho rằng mình nhất định phải nói ra câu này mới có thể giải thích được rằng những chuyện mình vừa làm với Hà Lĩnh Nam không phải đơn thuần là lợi dụng để chiếm hời.
« Chương TrướcChương Tiếp »