Đánh xong Tần Miễn, Hà Lĩnh Nam đứng dậy định chạy trốn.
Cậu vừa mới chống một chân lên thì eo bất ngờ bị ôm chặt lấy, sau đó cả người bị vật ngã sang một bên.
Sau khi quật ngã cậu, Tần Miễn thậm chí còn sử dụng đến kỹ thuật chuyên nghiệp.
Một tay anh khóa chặt xương chậu của cậu để khống chế trọng tâm, tay kia giữ lấy vai cậu khiến cậu không thể phát lực, hoàn toàn nằm bẹp trên mặt đất.
Tần Miễn đè chặt lấy cậu, lên tiếng: "Tôi không có... tôi không có lừa cậu."
Đôi mắt Tần Miễn rất sáng, trong đêm tối chúng lấp lánh như ngấn nước, giống như có thể bật khóc bất cứ lúc nào.
"Tít tít tít tít... " Tiếng cảnh báo xé tan sự im lặng.
Hà Lĩnh Nam nhìn cái bộ điều khiển trung tâm của máy theo dõi đang rơi trên người mình.
Tần Miễn có lẽ cũng thấy nó ồn ào, anh giơ tay gỡ miếng dán trên ngực ra, tiếng cảnh báo mới dừng lại.
Hà Lĩnh Nam đã bình tĩnh lại không ít, cậu ngước mắt nhìn Tần Miễn: "Anh vừa rồi ngừng thở à?"
"Không có." Tần Miễn nhìn cậu: “Máy theo dõi nhận thấy nhịp tim quá nhanh cũng sẽ báo động."
Hà Lĩnh Nam gật đầu, nhận ra phản ứng theo bản năng định bỏ chạy của mình hơi quá khích.
Nhưng mà việc Tần Miễn dùng kỹ thuật chuyên nghiệp để áp chế cậu còn quá khích hơn đấy nhé!
Cậu cử động vai, phát hiện tay Tần Miễn vẫn còn dùng sức đè xuống.
"Buông ra đi.” Hà Lĩnh Nam nói: “Tôi chỉ là... giật mình thôi."
"Tôi không có lừa cậu." Tần Miễn nhắc lại câu nói vừa nãy một lần nữa.
Hà Lĩnh Nam không biết phải tiếp lời thế nào.
Chuyện này bảo cậu phải nói sao đây? Thuận theo mà dỗ dành anh một chút à?
Đúng đúng đúng, tôi biết anh bị rối loạn rồi, anh thực sự rối loạn, anh là người rối loạn nhất, cứ yên tâm đi, cái thứ đó của anh cả đời này cũng không ngóc đầu lên được đâu.
Từ lúc Hà Lĩnh Nam yêu cầu Tần Miễn buông mình ra đã trôi qua ít nhất năm giây, nhưng lực đè lên hông và vai cậu vẫn không hề nới lỏng nửa phần.
Hơi thở phả xuống từ phía trên giống như những hạt cát mịn không ngừng chảy xuống từ đồng hồ cát, lướt qua các đầu dây thần kinh của cậu một cách tinh tế.
Hà Lĩnh Nam đảo mắt đi chỗ khác, không biết nói gì để Tần Miễn chủ động rời đi.
Đầu óc cậu rối loạn đến cực điểm, dường như có rất nhiều người đang nói năng lộn xộn, cậu nhíu chặt mày, cố gắng vùng dậy: "Tần Miễn?"
Bản thân Tần Miễn thì cảm thấy mình đang bị oan ức.
Anh thề, hành động đưa Hà Lĩnh Nam về nhà tuyệt đối không bao gồm bất kỳ ý đồ xấu xa nào.
Nhưng ngay tại thời khắc này, anh lại bị lấp đầy bởi những ý đồ ngoài dự kiến.
Chỉ thiếu một nhịp thở nữa thôi là anh sẽ nhào tới, làm chuyện trái với ý muốn của Hà Lĩnh Nam.
Anh đã nhìn thấy rất rõ sự ngạc nhiên, và cả sự né tránh của Hà Lĩnh Nam.
Sự né tránh đó khiến anh nảy sinh một cơn giận không tên.
Một nửa trong anh muốn xé nát con người này, nửa còn lại muốn nắm một vốc kẹo sữa ngọt nhất đặt vào tay Hà Lĩnh Nam.
Tần Miễn nhắm mắt lại, nghĩ ra cách giải quyết... nói thật.
Giấu đi một phần sự thật, rồi nói ra một phần sự thật khác.
Giống như lần ở Tân Đề anh đã từng nói với Hà Lĩnh Nam, giấu đi câu "Tôi hy vọng cậu có thể đi cùng tôi", mà chỉ nói "Thực chiến rất quan trọng với tôi, tôi không tìm được nhϊếp ảnh gia nào tốt hơn cậu".
Nghĩ vậy, anh nhìn vào mắt Hà Lĩnh Nam và lên tiếng: "Rất xin lỗi, tôi có phản ứng với cậu."