Chương 80

Bình thường khi chụp ảnh Tần Miễn thực chiến với người khác cũng không gặp lúc nào anh mặc ít như thế này.

So với những đồng đội khác thường xuyên cởi trần một cách hào phóng, Tần Miễn lại quá thích ăn mặc chỉnh tề.

Bàn tay mang theo hơi lạnh của Tần Miễn đưa tới, giữ lấy cằm cậu nâng lên.

Anh nâng cằm cậu lên cho đến khi nó nằm ngang tầm mắt, sau đó mới rút tay lại.

Thế là Hà Lĩnh Nam giữ nguyên góc nhìn thẳng tắp đó nhìn chằm chằm vào Tần Miễn.

"Hà Lĩnh Nam.” Tần Miễn lên tiếng: “Cậu cứ nhìn chằm chằm xuống dưới như thế, tôi sẽ thấy ngại đấy."

Mùi hương trên người Tần Miễn xộc vào mũi cậu.

Anh không dùng sữa tắm, hoặc là dùng loại không mùi, đó là mùi da thịt nguyên thủy nhất.

Đầu óc Hà Lĩnh Nam có chút phát nhiệt: "Vậy nếu tôi chạm vào anh một cái thì anh có thấy ngại không?"

Lời vừa thốt ra, cậu mới nhận ra mình đã nói cái gì.

Đầu óc cậu kêu lên một tiếng uềnh, lửa nóng bốc lên ngùn ngụt, cậu vội vàng tìm cách chữa ngượng: "Tôi chỉ nói đùa thôi, xin l..."

"Chạm đi."

"...ỗi."

Hà Lĩnh Nam đã nghe thấy rồi.

Vừa lúc cậu nói đến chữ "xin" trong cụm từ "xin lỗi", Tần Miễn đã nói "Chạm đi".

Hà Lĩnh Nam hầu như không hề do dự, liền đưa tay về phía Tần Miễn.

Lần này không chỉ đơn thuần là vì muốn giở trò lưu manh, mà còn vì cậu lo lắng cho căn bệnh của Tần Miễn.

Chứng rối loạn chức năng bắt nguồn từ việc không thể đi vào giấc ngủ sâu sau khi ngủ, nhưng nguồn cơn của nó đối với Hà Lĩnh Nam mà nói thì thật sự quá không chính đáng.

Dù cậu chấp nhận các lý lẽ khoa học, nhưng trong thâm tâm vẫn luôn cảm thấy vướng mắc, không tin vào chuyện này.

Cậu không tin Tần Miễn bị rối loạn chức năng.

Trên người Tần Miễn vẫn còn dán các miếng dán của máy theo dõi đang hoạt động, trông anh giống như một tình nguyện viên tham gia dự án nghiên cứu về con người nào đó.

Còn cậu chính là chuyên gia, học giả chịu trách nhiệm nghiên cứu về Tần Miễn.

Nghĩ đến đây, chút rào cản cuối cùng khi chạm vào một người đàn ông trưởng thành khác cũng tan biến sạch sành sanh.

Hà Lĩnh Nam chạm vào đường nét của nó qua lớp vải cotton mịn.

Vừa định thầm tiếc nuối tại sao căn bệnh này lại đổ ập xuống đầu Tần Miễn, thì ý nghĩ đó bỗng nhiên giống như một quả khinh khí cầu, chưa kịp bay lên đã nổ tung trong đầu cậu!

Lòng bàn tay cậu cứng đờ trong tư thế hơi khép lại.

Khoảng một hai giây trôi qua, cậu cảm nhận rõ ràng được hơi nóng trên lớp vải.

Ngoại trừ bản thân mình ra, Hà Lĩnh Nam chưa từng chạm vào bất kỳ người đàn ông nào khác.

Nhưng cậu hiểu rằng ngay cả những diễn viên đóng phim người lớn cũng không đến mức dễ dàng có phản ứng như vậy.

Xác định chắc chắn mình tuyệt đối không hề trách lầm Tần Miễn, những quả bóng khác trong đầu cậu cũng "đoàng đoàng đoàng" lần lượt nổ tung hết sạch!

Cậu trợn tròn mắt nhìn Tần Miễn.

Dù nhìn thấy sự ngạc nhiên trong mắt anh, nhưng cậu không còn tâm trí đâu mà để ý đến nó, liền rút tay lại thật nhanh, giống như một con sóc đang vội vàng chui tọt vào hốc cây.

Tần Miễn gọi: "Thầy Hà..."

Thần kinh của Hà Lĩnh Nam quá căng thẳng, sợi dây trong đầu đã căng đến mức cực hạn.

Thấy Tần Miễn tiến lại gần, cậu giơ hai tay lên nắm thành nắm đấm: “bộp" một cái nện thẳng vào ngực Tần Miễn.

"Tôi biết ngay là anh lừa tôi mà! Mẹ kiếp, rối loạn cái nỗi gì!"

Hành động dùng nắm đấm nhỏ nện vào ngực người ta chẳng có chút uy lực nào, nhưng Hà Lĩnh Nam thực sự sắp bị dọa chết khϊếp rồi, còn có thể đưa ra phản kháng đã là giỏi lắm rồi.