Chương 8

Ánh đèn đường hắt lên vết máu tươi đỏ rực trên lòng bàn tay, Hà Lĩnh Nam thấy mắt tối sầm lại, đầu óc ong lên một tiếng, hai chân hoàn toàn mềm nhũn, không tự chủ được mà tựa vào tường hẻm, rồi trượt dọc theo bức tường ngồi bệt xuống đất.

Anh ngửa đầu lên, tranh thủ lúc máu trên tay chưa khô, vội vàng quẹt hai cái vào áo thun.

Chứng sợ máu, mẹ kiếp.

Anh không hiểu nổi tại sao mình lại có cái bệnh tình cảm ủy mị như thế này.

Tần Miễn đuổi tới, quỳ một chân trước mặt anh, quay đầu hỏi tên tóc đỏ bên cạnh:

“Có khăn giấy không?”

Tên tóc đỏ tháo ba lô sau lưng xuống, mở ra lục lọi một hồi rồi đưa cho Tần Miễn một gói:

“Chỉ có khăn ướt thôi ạ.”

Tần Miễn nhận lấy gói khăn ướt, rút ra một tờ, rồi thêm một tờ nữa, sau đó đưa đến dưới mũi Hà Lĩnh Nam.

Mùi cồn nhàn nhạt kí©h thí©ɧ khứu giác của Hà Lĩnh Nam, anh định giơ tay nhận lấy khăn ướt từ tay Tần Miễn, nhưng vì đang hoa mắt, tay cũng mềm nhũn, giơ lên mấy lần đều mất chuẩn xác, chẳng dán đúng vào chỗ cần dán.

Trong khăn ướt chắc là có thêm bạc hà, gió thổi qua một cái, cảm giác thanh thanh mát lạnh.

Lực tay của Tần Miễn rất nhẹ, khi cồn chạm vào những vết xước nhỏ trên mặt, anh theo phản ứng tự nhiên mà “suýt” lên một tiếng.

Trong miệng vừa nãy trào lên dịch mật, để lại vị đắng chát đầy khoang miệng.

Hà Lĩnh Nam nghỉ ngơi một lát, cơn chóng mặt như bị nhào trộn não bộ dần dần dịu đi, anh giơ tay, dùng toàn bộ sức lực vừa tích góp được mà vỗ mạnh vào tay Tần Miễn...

“Chát!”

Ở đầu hẻm vậy mà còn vang lên tiếng vọng.

Chiếc khăn ướt dính máu rơi trên mặt đất.

Hà Lĩnh Nam cụp mắt xuống, không nhìn Tần Miễn, dùng tay đẩy bức tường phía sau lấy đà đứng dậy, xoay người tiếp tục đi về phía trước.

Tiếng bước chân không nhanh không chậm bám theo anh, ngay sau lưng anh khoảng một mét.

Lòng tự tôn còn sót lại cuối cùng cũng bùng lên thành lửa, Hà Lĩnh Nam dừng bước, đột ngột quay người lại:

“Anh muốn làm gì?”

Tên đàn em tóc đỏ bên cạnh Tần Miễn chạy lạch bạch tới, đưa chiếc túi đeo chéo về phía Hà Lĩnh Nam:

“Của anh phải không?”

Hà Lĩnh Nam nhận lấy túi xách, thấy tay Tần Miễn đưa ra:

“Tôi còn nhặt được cái này nữa.”

Thứ Tần Miễn đang cầm trong tay chính là tấm vé TAS bị tên Cua ném xuống đất, các góc cạnh đã bị xé rách, còn dính cả những vệt bùn ướt.

Tấm vé mà anh đã tốn một nghìn tám trăm tệ để mua.

Lòng tự trọng bùng cháy đốt cháy các đầu dây thần kinh của anh, các mạch máu trong cơ thể nổ tung từng cái một, anh nghiến răng:

“Không phải của tôi.”

Tần Miễn nhìn thông tin trên vé, rồi ngẩng đầu nhìn anh:

“Đúng là vị trí này không tốt lắm, đổi cho anh một tấm ở hàng đầu được không?”

Hà Lĩnh Nam cười khẩy một tiếng, nhìn chằm chằm vào mắt Tần Miễn, gằn từng chữ:

“Không, phải, của, tôi.”

Tần Miễn nhìn về phía ngã rẽ nơi tên Cua vừa rời đi, lại nói:

“Những người đó đánh anh, anh có muốn đi báo cảnh sát không? Tôi sẽ đi cùng anh, làm người làm chứng.”

Hà Lĩnh Nam xua xua tay, hơi buồn cười, anh cảm thấy chuyện này thật huyễn hoặc, dù là việc gặp Tần Miễn tối nay, hay là chiếc điện thoại bất ngờ được Tần Miễn gọi thông từ tám năm trước.

Đúng vậy, sau khi cha anh là Lão Hà qua đời, Hà Lĩnh Nam vẫn luôn đóng tiền duy trì số điện thoại của cha mình, tại sao đúng lúc đó anh lại nhận được cuộc gọi quốc tế từ Tần Miễn.