"Trước khi ngủ anh đừng quên đeo máy theo dõi đấy." Hà Lĩnh Nam đánh trống lảng.
"Tắm xong tôi sẽ đeo." Tần Miễn nói.
Căn hộ chỉ lớn chừng đó, trong phòng tắm truyền ra tiếng nước chảy róc rách.
Hà Lĩnh Nam lật người, cậu cảm thấy tiếng nước tắm của Tần Miễn còn có sức hút hơn cả bộ phim người lớn vừa rồi.
Vị trí này gần trung tâm huấn luyện, thuộc khu vực bán ngoại ô nên khá yên tĩnh, tiếng chim hót trong núi không bị lạc điệu như chim ở Tân Đề.
Tiếng nước dừng lại, sau một hồi tiếng sột soạt dọn dẹp, Tần Miễn đi trở lại phòng ngủ.
Hà Lĩnh Nam theo bản năng liếc nhìn qua một cái.
Trong phòng này đúng là nên mua một chiếc giường, nếu nằm trên giường, chỉ cần ngẩng đầu lên là có lẽ sẽ thấy mặt Tần Miễn trước tiên.
Nhưng cậu lại nằm dưới đất, nên khi ngẩng đầu lên thì chỉ có thể nhìn thấy vùng quanh thắt lưng của Tần Miễn.
Tần Miễn mặc một chiếc qυầи ɭóŧ, loại qυầи ɭóŧ dáng đùi, vốn đã được coi là loại có nhiều vải che chắn.
Nhưng dù vải có nhiều đến đâu thì nó chung quy cũng chỉ là một chiếc qυầи ɭóŧ, không thể tránh khỏi việc làm nổi bật lên những đường nét bị che khuất.
Hà Lĩnh Nam biết rõ rằng Tần Miễn đang bị rối loạn chức năng.
Nhưng cậu cũng nhận thức rõ ràng rằng thứ đó, ngay cả khi ở trạng thái không thể sử dụng, thì kích thước vẫn lớn hơn trạng thái có thể sử dụng của khối người.
Tần Miễn đi đến bên cạnh cậu, động tác nhẹ nhàng, đưa tay lên phía trên cơ thể cậu để lấy một chiếc hộp từ ngăn kéo tủ quần áo.
Hà Lĩnh Nam bắt đầu hối hận tại sao mình lại chọn ngủ ở phía bên cạnh tủ quần áo này.
Tần Miễn hiện tại coi như đang khỏa thân, cậu cũng không tiện đột ngột rút tay lại để giấu vào trong chăn.
Khi da thịt tiến lại gần, từ cánh tay Tần Miễn truyền đến một luồng khí mát lạnh.
Hửm? Tần Miễn tắm nước lạnh sao?
Rất nhanh sau đó, sự nghi ngờ của cậu đã chuyển thành sự tò mò đối với chiếc máy theo dõi kia.
Thứ trong hộp loằng ngoằng với hai sợi dây, điểm cuối của sợi dây là các miếng dán.
Hai miếng dán được Tần Miễn dùng băng keo y tế dán lần lượt lên vùng ngực gần tim.
Sau đó Tần Miễn cầm lấy bộ điều khiển trung tâm ở đầu kia của sợi dây, nhấn nút nguồn, màn hình sáng lên hiển thị máy đã khởi động.
Hà Lĩnh Nam chưa từng thấy thứ này bao giờ, cậu rướn người tới cầm bộ điều khiển lên nghịch ngợm một chút, rồi ngước mắt nhìn Tần Miễn.
"Cái này có đáng tin không, nó thực sự có thể phát cảnh báo à?"
Tần Miễn không nói gì, anh khẽ há miệng, chậm rãi thở ra.
Hà Lĩnh Nam biết Tần Miễn đang biểu diễn cho mình xem.
Sau khi hơi thở đó đã được trút hết, Hà Lĩnh Nam nín thở, không còn nghe thấy tiếng Tần Miễn hít vào nữa.
Hà Lĩnh Nam đếm thầm trong lòng, khoảng mười lăm giây trôi qua, bộ điều khiển trung tâm bật đèn đỏ, phát ra tiếng cảnh báo "tít tít tít tít" chói tai.
"Có tác dụng đấy." Tần Miễn nói.
Việc cái thứ này có tác dụng nằm trong dự đoán của Hà Lĩnh Nam.
Điều khiến cậu ngạc nhiên hơn là Tần Miễn không thở trong hơn mười giây mà sau khi lấy lại nhịp thở, giọng nói vẫn ổn định đến vậy.
Hà Lĩnh Nam cũng nín thở một khoảng thời gian tương tự, hiện tại cậu rất muốn hít một hơi thật sâu nhưng lại thấy ngại.
Trong phòng quá yên tĩnh, nếu cậu hít mạnh sẽ bị phát hiện là nhịp thở bị loạn.
Không dám hít sâu, càng nín lại càng thấy bí bách, sự chú ý của cậu nhân lúc cậu sơ hở lại lẻn đến vùng thắt lưng của Tần Miễn.