Chương 78

Tần Miễn nói nhà Khả Nhạc không có phòng ngủ dư, vấn đề là nhà Tần Miễn cũng đâu có phòng ngủ dư nào!

Một căn hộ nhỏ nhìn một cái là thấy hết, chỉ có duy nhất một phòng ngủ, phòng khách còn bị bộ sofa chiếm mất gần một nửa diện tích.

Dù sao cũng nổi tiếng được hai năm, đại diện cho bao nhiêu thương hiệu vest và đồng hồ, mà lại ở trong căn nhà bé tẹo thế này sao?

Đã thế còn tệ hơn khi lắp cái trụ cào móng cho mèo to đùng kia?

Xin hỏi đây là chỗ nào vậy? Ngoài sofa ra thì toàn là trụ cào móng cho mèo à?

Hà Lĩnh Nam bước vào nhà, chỉ tay vào cái giỏ trong suốt lớn nhất trên trụ cào móng: "Cái giỏ kia khá lớn đấy, hay là tôi ngủ trong giỏ luôn nhé?"

Tần Miễn chớp chớp mắt, không hiểu được sự hài hước của hắn, chỉ tay vào phòng ngủ, nghiêm túc nói: "Ngủ trong phòng, cái giỏ không chịu được sức nặng của cậu đâu."

"..."

Hà Lĩnh Nam gật đầu. Xét thấy phòng khách đã bày kín mít như vậy, phòng ngủ kê hai cái giường cũng không phải là không thể, thế là hắn đi vào trong hai bước, nhìn vào phòng ngủ.

Không có giường.

Một cái giường cũng không có?

Trong phòng ngủ có sàn gỗ, có tủ quần áo, có tivi treo trên tường, nhưng tuyệt nhiên không có giường.

Hà Lĩnh Nam không thể hiểu nổi, bèn nhìn Tần Miễn: "Thế anh ngủ kiểu gì?"

"Ngủ trong phòng."

Nói xong, Tần Miễn làm mẫu, lấy một chiếc chăn từ tủ quần áo ra trải xuống sàn, sau đó lại lấy ra chiếc chăn thứ hai.

Hà Lĩnh Nam hiểu rồi, ý là trực tiếp trải nệm xuống sàn nhà mà ngủ, tuy rằng cũng không phải không được... nhưng cứu mạng với, chúng tôi thường không ngủ kiểu này mà.

Hắn đứng đực tại chỗ đầy kinh ngạc, Tần Miễn đã trải xong chiếc chăn thứ hai, đi ra phòng khách, bế con mèo ra bỏ vào cái giỏ mà Hà Lĩnh Nam vừa nói, sau đó đổ thêm cát vào chậu cát trong góc, thêm hạt vào bát ăn, thêm nước vào bát nước.

Nhân lúc Tần Miễn còn đang dọn dẹp, Hà Lĩnh Nam chui vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.

Vệ sinh xong, quay lại phòng ngủ, hắn nằm xuống phần chăn gần phía tủ quần áo, tiện tay cầm lấy chiếc điều khiển đặt sát tường, hướng về phía tivi nhấn nút mở.

Màn hình hiện lên, đầy rẫy những mảng thịt trắng hếu.

Vô tình nhấn vào nút phát, những khối thịt bắt đầu chuyển động, âm thanh cao vυ"t vang lên, Hà Lĩnh Nam cầm điều khiển mà đờ người ra.

Nghe thấy tiếng động, Tần Miễn lao vào phòng ngủ, với tốc độ tia chớp rút cái USB đang cắm ở cạnh tivi ra, những mảng thịt trắng hếu biến thành một mảng màn hình xanh lớn.

Tần Miễn nhìn hắn: "Xin lỗi."

Hà Lĩnh Nam đã không biết mình nên trưng ra vẻ mặt gì nữa rồi, sao xung quanh Tần Miễn chỗ nào cũng toàn là cái thứ này thế này?

Tần Miễn dường như nhận ra sự nghi ngờ của cậu, anh chủ động nói: "Bác sĩ bảo cần phải tiếp xúc nhiều với các nguồn kí©h thí©ɧ."

"Chẳng phải anh không có phản ứng với mấy bộ phim đó sao?" Hà Lĩnh Nam gãi gãi đầu.

"Anh không biết đâu, mấy cái phim này càng xem càng thấy vô cảm đấy."

"Lúc mới bắt đầu xem loại có che thôi đã thấy kí©h thí©ɧ rồi, nhưng xem nhiều rồi thì đừng nói là không che, ngay cả loại bình thường cũng thấy nhạt nhẽo."

"Phải dùng đến đạo cụ hoặc là hành hạ kêu la thảm thiết thì mới..."

Nhận ra ánh mắt của Tần Miễn, Hà Lĩnh Nam suýt chút nữa thì cắn phải lưỡi.

Chết tiệt, mình nói với Tần Miễn mấy thứ này làm gì chứ, đúng là buồn ngủ quá nên cái mồm chẳng có chốt canh gì cả.