Chương 75

Nói xong bà lại nhìn sang Tần Miễn: "Tôi nói cho cậu nghe, thuê Tiểu Nam nhà chúng tôi là đúng rồi đấy, bất kể cậu trông như thế nào, nó đều có thể chụp cho cậu trông cực kỳ có khí chất."

Nói cứ như thể Tần Miễn xấu xí lắm không bằng.

Hà Lĩnh Nam nghe Bạch Nhật Mai lải nhải, lén liếc nhìn phản ứng của Tần Miễn, cảm thấy vô cùng khó xử.

Chuyện nát bét của nhà mình, một mình hắn đối mặt đã thấy mệt mỏi lắm rồi, hắn không muốn để Tần Miễn nhìn thấy.

Bạch Nhật Mai, mẹ ruột của Hà Lĩnh Nam, sau khi ly hôn với Hà Vinh Diệu đã không nói cho bạn trai ở thành phố biết mình có con, nên bà bảo Hà Lĩnh Nam và Tiểu Mãn gọi bà là dì, nói anh em hắn là con của một người họ hàng xa, cha mẹ đều mất rồi, tội nghiệp lắm.

Hà Lĩnh Nam rất khâm phục dáng vẻ của Bạch Nhật Mai khi nói với bạn trai rằng mình chết sớm, mắt bà ấy còn chẳng thèm chớp lấy một cái.

Thực tế thì Bạch Nhật Mai đối xử với hắn và Tiểu Mãn cũng khá tốt, hai đứa trẻ nửa nạc nửa mỡ, lúc nào cũng thiếu tiền, bà đã tiếp tế cho bọn hắn rất nhiều.

Chiếc máy ảnh lấy liền đầu tiên của Hà Lĩnh Nam là do Bạch Nhật Mai tặng, lúc đó hắn phẫn uất đến cùng cực, muốn đập nát nó, nhưng lại nghĩ đến việc có thể cầm chiếc máy này ra bờ biển chụp ảnh cho khách du lịch để kiếm tiền, nên hắn không đập nữa, cúi đầu nói nhỏ một tiếng cảm ơn với bà.

Từ lúc đó, hắn cũng không còn oán hận Bạch Nhật Mai đến thế. Đã nhận sự bố thí của người ta, sao còn mặt mũi mà tiếp tục oán trách.

Hơn nữa Bạch Nhật Mai có năng lực hơn Hà Vinh Diệu nhiều. Hồi nhỏ Hà Lĩnh Nam nhìn chằm chằm vào thỏi socola trên kệ cửa hàng tạp hóa, Hà Vinh Diệu phải bỏ thuốc lá đang cầm trên tay mới dành ra được tiền mua socola cho hắn.

Hà Tiểu Mãn vì tim không tốt kéo theo chức năng dạ dày cũng kém, mấy tuổi đầu rồi vẫn phải uống bột gạo dễ tiêu hóa, Hà Vinh Diệu thường xuyên không mua nổi bột, đành nấu cháo thật nhừ, hớt lớp màng đặc quánh phía trên cho Tiểu Mãn ăn.

"Con để lại số tài khoản cho dì.” Bạch Nhật Mai lôi điện thoại ra chuẩn bị ghi lại: “Sắp Tết rồi, dì lì xì cho con một cái phong bao."

"Không cần đâu." Hà Lĩnh Nam nói.

Bạch Nhật Mai đeo kính râm giữa đêm khuya, lúc đầu hắn tưởng bà vừa đi cắt bọng mắt hay gì đó tương tự, khi bà cúi đầu nhìn điện thoại, kính râm trượt xuống khỏi sống mũi một đoạn ngắn, hắn đột nhiên nhìn thấy mảng bầm tím lớn nơi khóe mắt bà.

Hà Lĩnh Nam trừng lớn mắt: "Hắn lại đánh dì à?"

Bạch Nhật Mai sững người, đẩy đẩy chiếc kính trên mặt: "Cái thằng bé này, nói bậy bạ gì đó..."

Lời chưa dứt, một gã béo nồng nặc mùi rượu đứng cạnh Bạch Nhật Mai, gã cố sức mở đôi mắt híp múp míp nhìn Hà Lĩnh Nam, hỏi bà: "Thằng nhãi này là ai?"

Hà Lĩnh Nam nhìn chằm chằm Bạch Nhật Mai, âm lượng vô thức cao lên: "Con hỏi dì, có phải hắn đánh dì không?"

Bạch Nhật Mai cầm điện thoại, màn hình đang hiển thị trang chuyển khoản ngân hàng, chỉ chờ nhập số tài khoản.

Gã béo liếc mắt quét qua màn hình điện thoại của bà, rồi lại nhìn sang Hà Lĩnh Nam, đột nhiên giơ tay tát thẳng vào mặt Bạch Nhật Mai.

Cú tát này không hề có điềm báo trước, Hà Lĩnh Nam không kịp ngăn cản, trơ mắt nhìn kính râm của mẹ mình bị tát rơi xuống đất.

Gã béo đó líu lưỡi quát tháo Bạch Nhật Mai: "Mẹ kiếp, cái loại không biết xấu hổ, tao biết ngay mày nuôi trai bên ngoài mà! Thằng nhãi này mấy tuổi rồi? Chắc sắp làm con trai mày được rồi đấy nhỉ!"