- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Hôn Ba Phút
- Chương 74
Hôn Ba Phút
Chương 74
Đến lúc quay lại máy bay hắn vẫn chưa hết run, hình như cái lạnh ở nhà ga đã ngấm sâu vào người, đầu hắn đau nhức, bên trái nhẹ bẫng, bên phải nặng trịch, hắn nghiêng đầu sang bên nhẹ hồi lâu cũng không thể làm cho đại não thăng bằng trở lại.
Máy bay hạ cánh xuống Biên Nguyệt Thành vào lúc năm giờ sáng.
Trước khi về nước nghe Tần Miễn nói sẽ huấn luyện ở Biên Nguyệt Thành, Hà Lĩnh Nam đã thấy kinh ngạc.
Biên Nguyệt Thành là thành phố gần thôn Ngô Đồng nhất - nơi Hà Lĩnh Nam lớn lên, những người hàng xóm khi tán dóc hay nói "lên phố", thì cái phố đó chính là Biên Nguyệt Thành.
Nhưng cũng không quá ngạc nhiên, những thành phố có tài nguyên võ thuật đối kháng phát triển chỉ có bấy nhiêu, Biên Nguyệt Thành là một trong số đó.
Biên Nguyệt Thành lạnh hơn Tân Đề một chút nhưng không nhiều, sắp hạ cánh, tiếp viên hàng không thông báo nhiệt độ thực tế bên ngoài là hai mươi hai độ.
Hiện tại gần đến Tết, đây đã là mức nhiệt độ lạnh nhất mà Biên Nguyệt Thành có thể có trong cả năm rồi.
Lúc đi từ ống l*иg vào nhà ga, Tần Miễn bỗng nhiên đứng cạnh Hà Lĩnh Nam: "Biên Nguyệt Thành chưa bao giờ có tuyết, tại sao cậu lại giữ chiếc khăn quàng cổ đó?"
Tay Tần Miễn xách l*иg mèo, bước đi không nhanh, giọng điệu nói chuyện giống như chỉ thuận miệng hỏi một câu.
Tần Miễn từng tặng hắn một chiếc khăn quàng cổ khi còn ở nước ngoài.
Hà Lĩnh Nam co ngón tay lại, máu xông thẳng lên não, nhịp tim đập thình thịch tăng nhanh.
Rõ ràng biết chiếc khăn Tần Miễn hỏi đang nằm trong ba lô trên vai mình, chiếc khăn trắng mà hắn mang theo bên người như một lá bùa hộ mệnh, nhưng hắn vẫn nhìn Tần Miễn giả ngốc: "Khăn quàng nào cơ?"
Đối mắt một giây, Tần Miễn mỉm cười: "Không có gì, không nhớ thì thôi."
Hà Lĩnh Nam đứng sững tại chỗ một lát, ra khỏi ống l*иg rồi tiếp tục đi theo dòng người về phía trước.
Hắn luôn cảm thấy trong mắt Tần Miễn vừa rồi có một loại cảm xúc mà hắn chưa từng thấy, hắn cứ ngẫm nghĩ đứt quãng xem đó là gì, rồi phát hiện Tần Miễn phía trước lại dừng bước.
"Sao thế?" Tưởng Tần Miễn vẫn muốn nói chuyện liên quan đến chiếc khăn, trái tim vừa mới buông xuống của Hà Lĩnh Nam lại treo ngược lên.
"Có người gọi tên cậu." Tần Miễn nhìn ra sau lưng hắn.
"Lĩnh Nam!"
Một giọng nữ rõ ràng truyền vào tai Hà Lĩnh Nam, hắn quay đầu lại, nhìn thấy một người phụ nữ khoảng ngoài năm mươi tuổi đeo kính râm.
Thực ra nếu chỉ nhìn mặt thì hắn không dám nhận, vì chiếc kính râm đó to bằng nửa khuôn mặt, nhưng giọng nói này thì hắn nhận ra, đó là mẹ ruột của hắn, Bạch Nhật Mai.
"Cái thằng bé này, mẹ càng gọi con càng đi nhanh.” Bạch Nhật Mai dẫm giày cao gót lạch cạch đến trước mặt Hà Lĩnh Nam, tay vươn ra xoa xoa cánh tay hắn: “Chẳng phải là gầy đi rồi sao?"
"Dì Bạch.” Hà Lĩnh Nam gạt bàn tay với bộ móng được làm tinh xảo kia xuống: “Cũng khá lâu rồi không gặp dì."
Bạch Nhật Mai liếc nhìn Tần Miễn bên cạnh, phát ra tiếng cười giả tạo đầy gượng gạo, cười xong mới hỏi: "Vị này là?"
"Ông chủ của con." Hà Lĩnh Nam trả lời.
Trước khi xuống máy bay, Tần Miễn đã đeo khẩu trang, sau khi Hà Lĩnh Nam giới thiệu xong, Tần Miễn hướng về phía Bạch Nhật Mai lịch sự nói: "Chào dì ạ."
"Ôi, cao quá, là minh tinh phải không? Xin lỗi nhé, bình thường tôi cũng không hay xem tivi."
Bạch Nhật Mai lại nhìn về phía Hà Lĩnh Nam: "Bây giờ con làm trợ lý cho minh tinh à? Đúng rồi đấy! Cứ tìm một công việc ổn định mà làm, đừng cứ nghĩ đến mấy chuyện không thực tế nữa..."
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Hôn Ba Phút
- Chương 74