Tất nhiên là không thể nào.
Vào cái khoảnh khắc suýt bị Tần Miễn siết cổ chết, Hà Lĩnh Nam từng nhận được câu trả lời "Anh thấy sao".
"Anh muốn gϊếŧ tôi à?"
Anh thấy sao.
Nói như vậy, cách dịch chính xác phải là: Sao tôi lại muốn gϊếŧ cậu được? Sao cậu lại hỏi thế?
Trong lòng hắn nảy sinh một tia phấn khích không rõ nguyên do, kèm theo đó là một chút áy náy.
Bơ đã tan chảy và thấm vào những lỗ li ti trên miếng bánh mì của Tần Miễn, anh đang nghiêm túc dùng chiếc nĩa nhựa cố gắng gạt đi phần bơ còn sót lại.
Hà Lĩnh Nam nhìn không nổi nữa, bèn đổi miếng bánh mì chưa phết bơ của mình ra trước mặt Tần Miễn, rồi lấy đi miếng bánh mà anh đã loay hoay nãy giờ, còn chấm thêm một chút bơ bên cạnh.
"Cảm ơn thầy Hà." Tần Miễn nói.
Hà Lĩnh Nam nghiêm túc cảm nhận một chút, vẫn thấy Tần Miễn gọi mình là "thầy Hà" tuyệt đối không đơn thuần là một danh xưng kính trọng, nghe kiểu gì cũng giống như đang cố ý trêu chọc hắn.
Con mèo ra khỏi l*иg vận chuyển để hít thở không khí một lát, nó cọ vào chân Hà Lĩnh Nam hồi lâu, sau khi chui lại vào l*иg, Tần Miễn như một chú mèo máy Doraemon lôi ra một cây lăn bụi, đưa về phía Hà Lĩnh Nam.
Hà Lĩnh Nam vội vàng từ chối: "Tôi không có bệnh sạch sẽ đâu, dính tí lông mèo cũng tốt, anh đừng lăn tôi."
Tần Miễn gật đầu.
Mười phút sau, tiếp viên hàng không thu dọn khay thức ăn, đèn trong máy bay vụt tắt.
Vì đã từng thấy dáng vẻ lúc ngủ mà không thở của Tần Miễn, nên ngay khi anh vừa nhắm mắt nghỉ ngơi, Hà Lĩnh Nam liền vô cùng căng thẳng để ý đến hơi thở của anh.
Nhiệt độ điều hòa thấp, mỗi người đều có một chiếc chăn mỏng.
Hà Lĩnh Nam chuyên chú nhìn chằm chằm vào mặt Tần Miễn, không để ý thấy bàn tay đang đưa về phía mình từ dưới lớp chăn, bàn tay đó vươn tới chỗ tay vịn, vỗ nhẹ hai cái lên mu bàn tay Hà Lĩnh Nam.
Tần Miễn nhắm mắt, khẽ nói: "Tôi không ngủ được trên các phương tiện giao thông đâu, cậu ngủ đi, đừng nhìn tôi nữa."
"Ừm." Hà Lĩnh Nam đáp lại một tiếng.
Dây thanh quản rung lên, giống như có thứ gì đó rất ngọt hoặc rất mặn đọng lại nơi cổ họng, chắc chắn là do chỗ bơ lúc nãy, cảm giác hơi khó chịu, Hà Lĩnh Nam khẽ hắng giọng.
Chuyến bay này khoang hạng thương gia vốn chẳng có mấy ghế có người ngồi, vài người rải rác cũng đều đang ngủ say sưa.
Hà Lĩnh Nam không dời mắt khỏi mặt Tần Miễn, vì sẽ chẳng có ai để ý đến điều đó, kể cả anh.
Bàn tay Tần Miễn sau khi vỗ lên mu bàn tay hắn thì đặt lại trên tay vịn không nhúc nhích.
Tay vịn khá rộng, máy bay gặp luồng không khí bắt đầu xóc nhẹ, tay Tần Miễn thỉnh thoảng lại va vào tay hắn, lúc nhẹ lúc nặng.
Sự tiếp xúc thầm kín này khiến Hà Lĩnh Nam thầm vui sướиɠ.
Cho đến một cú xóc mạnh, không ít người thốt lên những tiếng chửi thề, Tần Miễn thu tay trên tay vịn lại, mở mắt nhìn con mèo trong l*иg, con mèo không bị ảnh hưởng, nó chép chép miệng, động tác nhắm chặt mắt trông có vẻ như đang nỗ lực đi ngủ.
Giữa chừng máy bay quá cảnh ở một thành phố miền Bắc, cần phải đợi hai tiếng ở nhà ga.
Hà Lĩnh Nam trước đây ở châu Phi, hai năm nay ở Tân Đề, một chiếc áo dày cũng không có, không ngờ trong nhà ga lại lạnh đến thế, lạnh đến mức răng hắn đánh vào nhau cầm cập.
May mà trong ba lô của Khả Nhạc có một chiếc áo phao, bèn cho hắn mượn mặc.