Chương 72

Tần Miễn đã hứa sẽ không bày trò phạt gấp mười lần tiền vi phạm hợp đồng để làm khó cậu nữa.

Những người khác đáp chuyến bay thẳng về nước, Tần Miễn mua vé quá cảnh, vì chuyến bay quá cảnh này cho phép mang mèo vào khoang khách, con mèo cưng của nhà Tần Miễn có thể hiên ngang nằm bò trên đùi "ba" nó.

Hà Lĩnh Nam cũng đi theo chuyến quá cảnh đó, lượt về phải bay mất bảy tiếng đồng hồ, cậu sợ nhỡ đâu Tần Miễn ngủ quên rồi ngạt chết thì sao.

Mặc dù hiểu rõ quy luật vận hành của chứng ngưng thở đột ngột không đơn giản và thô bạo như thế, nhưng xác suất ngạt chết dù sao cũng không bằng 0.

Đêm hôm đó cậu thật sự định rời bỏ Tần Miễn để đi tìm Ngô Gia Hoa, nhưng taxi mới chở cậu đi được hai cây số, cậu đã bị sự lo lắng siết chặt đến mức không thở nổi.

Trước khi căn bệnh ngưng thở của Tần Miễn khỏi hẳn, cậu không muốn rời xa người này, cậu muốn ở bên cạnh Tần Miễn cho đến khi anh bình phục hoàn toàn mới thôi.

Cơ Lạc cũng ngồi chuyến quá cảnh cùng Tần Miễn, Hà Lĩnh Nam cảm thấy thế cũng tốt, hệ số an toàn của Tần Miễn lại được tăng lên, ngay cả khi cậu không kịp thời phát hiện Tần Miễn ngừng thở thì Cơ Lạc cũng có thể phát hiện ra.

Hà Lĩnh Nam lấy chiếc điện thoại đang ở chế độ máy bay ra, thẻ sim làm ở Tân Đề không phải là sim quốc tế, sau khi hạ cánh là không dùng được nữa.

Như vậy thì Hà Tiểu Mãn lại càng không thể tìm được cậu.

Cậu không nghe điện thoại của Hà Tiểu Mãn là một chuyện, nhưng phía Hà Tiểu Mãn ít nhất còn nghe thấy tiếng chuông “tút tút tút” thông báo gọi được, lần này mà gọi lại chắc chắn sẽ báo là ngoài vùng phủ sóng hoặc đã tắt máy.

Cậu vừa sợ Hà Tiểu Mãn lo lắng, vừa không muốn cho Hà Tiểu Mãn biết mình đã về nước, dù sao đợi Tần Miễn khỏe lại cậu vẫn phải đi Tân Đề.

Tiếp viên hàng không phát suất ăn, vì là hãng hàng không nước ngoài nên phát đồ ăn kiểu Tây.

Hà Lĩnh Nam cậy nắp hộp bơ nhỏ ra, đang định quệt lên bánh mì của mình thì phát hiện Tần Miễn ở bên cạnh đang nhìn, nhìn miếng bơ trong tay cậu.

“Anh muốn à? Cái này của tôi cho anh nhé?” Hà Lĩnh Nam hỏi.

Tần Miễn khẽ lắc đầu: “Cậu nói xem.”

Hà Lĩnh Nam đang phiền lòng về chuyện sim điện thoại Tân Đề hạ cánh xong là không gọi được nên không suy nghĩ kỹ ý nghĩa cái lắc đầu của Tần Miễn, chỉ nghe thấy câu nói đầy vẻ mỉa mai “cậu nói xem”, thế là cậu úp ngược cả miếng bơ trong hộp nhỏ lên bánh mì của Tần Miễn.

Ăn thì ăn đi, cứ cậu nói xem cậu nói xem, tôi thì biết nói cái gì cơ chứ.

Cơ Lạc ngồi ở hàng ghế trước hai người đột ngột quay đầu lại, đầu tiên là nhìn Hà Lĩnh Nam, sau đó nhìn vào miếng bơ lớn đang chất đống trên bánh mì của Tần Miễn.

“Anh Miễn không ăn bơ!” Cơ Lạc trợn tròn mắt nói.

“Hả?” Hà Lĩnh Nam nhướn mày, liếc nhìn Tần Miễn, quả nhiên thấy Tần Miễn đang cẩn thận cầm chiếc nĩa nhựa, gạt miếng bơ trên bánh mì sang một bên.

Khả Nhạc: "Tiếng Trung không phải tiếng mẹ đẻ của anh Miễn, anh ấy chỉ nói không bị ngọng giọng người nước ngoài thôi, cậu đừng có theo bản năng mà nghĩ trình độ tiếng Trung của anh ấy giống chúng ta! Anh ấy không giỏi thế đâu! Khi anh Miễn nói “Anh thấy sao”, nghĩa là đang phản vấn, ý đơn giản là “Không”, chắc chắn là không!"

Tất nhiên là không ăn rồi.

Tất nhiên là không phải rồi.