Chương 7

Bàn tay chưa kịp chạm vào mặt Hà Lĩnh Nam, cổ tay gã bỗng truyền đến một cơn đau thấu xương, tiếng "rắc" vang lên từ tận bên trong cơ thể, giống như tiếng xương cốt của chính mình bị bẻ gãy. Cua quay đầu lại, nhìn Tần Miễn đang bóp chặt cổ tay gã, bỗng chốc cảm thấy sởn gai ốc, gào lên đau đớn.

Chưa kịp rút tay về, đối phương đã chủ động buông gã ra.

Từ cổ tay trở lên đến mu bàn tay và các ngón tay đều hoàn toàn mất cảm giác, Cua dùng tay kia đỡ lấy cánh tay đó, lùi lại hai bước đứng sau lưng đám đàn em, ngước đầu trừng mắt nhìn Tần Miễn.

Gã không nói nên lời, nhìn vào khuôn mặt của Tần Miễn, đột nhiên cảm thấy quen mắt một cách lạ lùng.

“Đừng chạm vào anh ấy.”

Tần Miễn lên tiếng, tay vẫn giữ nguyên tư thế đưa chiếc đồng hồ về phía tên Cua.

“Đồng hồ cho mày đấy.”

Cua mấp máy môi, định nói gì đó nhưng cổ họng như bị nghẹn lại, cơn đau ở cổ tay cứ giật lên từng hồi.

Thấy gã mãi không đưa tay ra nhận lấy chiếc đồng hồ, vẻ mặt Tần Miễn lộ ra chút bối rối, ánh mắt chậm rãi dời xuống, dường như mới chú ý đến cổ tay đang nâng lên của Cua:

“Bị trật khớp thôi, rất dễ xử lý.”

Vừa nói, anh vừa làm mẫu, dùng tay kia ấn nhẹ vào lòng bàn tay mình:

“Đẩy ngược lại là được.”

Cua lại lùi về sau nửa bước, đầu óc rối loạn, mọi phản ứng của Tần Miễn này đều nằm ngoài dự tính của gã, hơn nữa gương mặt này gã càng nhìn càng thấy quen...

Tên đàn em lúc này ghé sát tai gã thì thầm:

“Đại ca Cua, đây là Tần Miễn! Tháng trước chính hắn làm anh thua mất hai trăm nghìn đấy!”

Tháng trước... hai trăm nghìn?

Gã làm nghề cho vay, nên khá nhạy cảm với con số, vừa lần theo con số “hai trăm nghìn” để suy nghĩ kỹ lại, gã lập tức nhớ ra mình đã thua ở đâu... là cá độ đấu võ đài!

Đúng là do tên Tần Miễn trước mắt này hại không sai vào đâu được, có điều lúc đó người này ở trong tivi, hiệp đầu tiên đã đánh thắng trận đấu, không chỉ khiến gã thua sạch tiền, mà còn vì không bù đắp được lỗ hổng đó mà chuyện cá độ bị anh trai gã phát hiện, suýt chút nữa bị anh trai đánh chết.

Gương mặt Cua cứng đờ, lớn lên ở cái nơi như Tân Đề này, ai là người gã có thể đυ.ng vào, ai là người không thể, ranh giới đó trong lòng gã cực kỳ rõ ràng.

Gã lại liếc nhìn chiếc đồng hồ trong tay Tần Miễn, rồi hơi nghiêng mặt ra hiệu cho đám đàn em bên cạnh:

“Chúng ta đi.”

Cua dẫn đám đàn em rời đi, Hà Lĩnh Nam cũng vội vàng đi theo.

Chẳng còn cách nào khác, đây là một con hẻm cụt, muốn ra ngoài thì chỉ có hướng này, trừ khi muốn ở lại đây ngửi mùi nướ© ŧıểυ thì đều phải đi con đường này mà ra.

Cua và đám đàn em chạy lẹ ra ngoài, như thể sợ bị thứ gì đó đuổi theo vậy.

Hà Lĩnh Nam muốn đuổi kịp, nhưng ngặt nỗi không đuổi nổi, bị người ta đánh cho nửa ngày trời, toàn thân đau nhức, sao có thể chạy nhanh như đám thanh niên choai choai kia được.

“Đợi một chút.”

Tần Miễn gọi anh từ phía sau.

Hà Lĩnh Nam không thèm ngoảnh đầu lại, cố gắng sải bước đi nhanh hơn.

Ra khỏi con hẻm, bên ngoài có đèn đường nên sáng sủa hơn nhiều, Hà Lĩnh Nam cúi đầu, vô tình phát hiện trên chiếc áo thun đen của mình đầy vết dấu chân.

Đúng là không nên mặc áo thun đen đi ra ngoài, dính vết bụi bẩn nhìn rõ mồn một.

Trong khoang mũi có chất lỏng nóng hổi chảy xuống, anh giơ tay quệt qua.