Chương 67

Quản lý khách sạn đã quấn mấy vòng băng gạc bên trong cùng hơi chặt, hai lớp còn lại dính chặt vào vết thương, Hà Lĩnh Nam liếc mắt nhìn một cái rồi ngoảnh mặt đi, chờ đợi cảm giác bị giật phăng băng gạc ra, nói không chừng còn lột đi một lớp da, máu chảy ròng ròng.

Cậu tự mình dọa mình đến mức đầu ngón tay mềm nhũn, nhưng mãi mà không đợi được cú giật đó, cậu khẽ quay đầu liếc nhìn một cái, phát hiện Tần Miễn đang cầm chai thuốc sát trùng Iodine đổ lên băng gạc.

Sau đó anh nâng tay Hà Lĩnh Nam lên, lặng lẽ chờ đợi Iodine thấm đẫm.

Iodine thấm qua băng gạc chạm vào vết thương, dịu nhẹ hơn cồn rất nhiều.

Mùi thuốc lá trong khoang miệng đã chuyển thành vị đắng.

Hà Lĩnh Nam liếc mắt, nhìn về phía môi của Tần Miễn.

Đường nét môi rõ ràng và sắc nét.

Đôi mắt của cậu giống như một ống kính phóng đại, bắt đầu chú ý đến vài đường vân môi đầy nam tính ở giữa làn môi, đúng lúc này Tần Miễn ngước mắt nhìn cậu.

Hà Lĩnh Nam chớp chớp mắt, dời tầm mắt đi chỗ khác.

Băng gạc trên mu bàn tay cũng được từ từ gỡ bỏ vào lúc này, cậu vốn sợ máu, không dám nhìn thêm cái nào nữa, cho đến khi bên trái vang lên tiếng nói ôn hòa của Tần Miễn: “Xong rồi.”

Nói xong, Tần Miễn buông tay cậu ra.

Có một chút hụt hẫng không rõ lý do.

Hà Lĩnh Nam ngồi trên sofa định thần một lúc, nhìn lớp băng gạc mới tinh trên tay, rồi đột ngột đứng phắt dậy, chỉ chỉ lên cầu thang: “Tôi về phòng ngủ bù đây.”

Xoay người lại, nhớ ra ngày mai là ngày kết thúc hợp đồng, dựa vào chút đạo đức nghề nghiệp còn sót lại, Hà Lĩnh Nam dừng bước, không quay lại đối mặt với Tần Miễn mà cứ thế mở lời: “Đúng rồi, ngày mai hợp đồng hết hạn, sáng mai tôi chuyển đi có được không?”

Một lúc lâu sau, cậu nghe thấy Tần Miễn lặp lại: “Chuyển đi?”

“Đúng vậy, dù sao các anh cũng sắp về nước rồi mà.” Hà Lĩnh Nam tập trung vào những gì mình muốn nói, chậm rãi quay người lại, tầm mắt dừng lại ở gần sống mũi Tần Miễn chứ không nhìn vào mắt anh: “Hay là tối nay luôn nhỉ?”

Tần Miễn không đáp lại ngay, Hà Lĩnh Nam tự mình quyết định: “Phải rồi, vốn dĩ tôi cũng chẳng có hành lý gì, tối nay dọn dẹp một chút rồi đi cũng được... Vậy tôi về phòng ngủ bù trước đây.”

Đối với Hà Lĩnh Nam mà nói, tác dụng phụ của thuốc là gây buồn ngủ.

Vốn dĩ không nghiêm trọng đến thế, nhưng vì cậu uống bữa đực bữa cái, nên lần nào cũng phải mất thời gian để cơ thể thích nghi lại với tác dụng phụ.

Cơn buồn ngủ cưỡng ép chấm dứt những cảm xúc hỗn loạn trong đầu.

Thật ra cũng chẳng có gì phải loạn, chẳng có gì thay đổi cả, cậu sẽ đi theo Ngô Gia Hoa ở lại nước Tân Đề, lén chụp ảnh tại đấu trường võ thuật ngầm trên con tàu viễn dương đó.

Hà Lĩnh Nam nằm trên giường trở mình, thuốc không chỉ mang lại cơn buồn ngủ mà còn khiến cậu lạnh từ trong ra ngoài, ủ rũ một hồi lâu, cậu mới dồn hết sức lực ngồi dậy kéo tấm ga giường bị đá xuống dưới chân lên, trùm kín đến tận vai rồi nằm xuống, nhắm mắt lại.

Giấc ngủ này kéo dài đến tận khi trời tối, da mặt khô khốc đau rát, Hà Lĩnh Nam ngồi dậy, liếc nhìn rèm cửa đang mở toang, thầm đoán cái nắng gắt gỏng đã tranh thủ lúc cậu ngủ mà hun nóng khuôn mặt mình.

Cậu sờ soạng dưới gối một vòng, tìm thấy điện thoại, nhấn sáng màn hình.

Nheo mắt nhìn màn hình lờ mờ dần trở nên rõ nét, thời gian là 02:59, đây không còn là trời tối nữa, mà gọi là nửa đêm.