Chương 66

Đến lúc này, từ lúc Tần Miễn ghé lại mới chỉ trôi qua hai giây, cùng lắm là ba giây.

Hà Lĩnh Nam hơi mở to mắt, có nhận thức thực tế về sự chênh lệch chiều cao giữa mình và Tần Miễn.

Thì ra Tần Miễn hút thuốc của anh phải cúi đầu, không đúng, cúi đầu thấp đến mức này sao?

Có phải anh bị lùn đi không? Mới ba mươi tuổi đầu đã bị lùn đi sao?

Nghĩ đoạn, Hà Lĩnh Nam định ưỡn thẳng lưng, nhưng vừa mới cử động, Tần Miễn đã ở khoảng cách vật lý của hơn nửa điếu thuốc, ngẩng đầu liếc Hà Lĩnh Nam một cái, buông cánh tay anh ra rồi lùi lại đứng thẳng.

Chân hơi bủn rủn.

Cánh tay bị bóp hơi mỏi.

Tay tê dại.

Hà Lĩnh Nam cúi đầu lấy điếu thuốc xuống, thấy ngón tay mình đang run rẩy.

Anh cuống cuồng hết cả lên, sợ Tần Miễn phát hiện ngón tay mình run, càng sợ Tần Miễn phát hiện anh đang thở dốc.

Anh không thể thản nhiên quay điếu thuốc lại để tiếp tục hút như chưa có chuyện gì xảy ra.

Anh bước hai bước đến gần thùng rác, nghiền đầu thuốc lên lớp vỏ sắt nóng rực vì nắng, dùng sức hơi quá khiến cả điếu thuốc bị gãy, anh lùa lùa đống tro tàn vứt vào thùng rác.

Hà Lĩnh Nam cố gắng giữ giọng nói bình thản nhất có thể, đẩy câu hỏi ngược lại: "Mùi gì?"

"Giống mùi lá trà bị đốt." Tần Miễn trả lời.

"Thực vật mà, đều na ná nhau thôi." Hà Lĩnh Nam tùy tiện nói.

Cũng không xem đó là loại thực vật nào với loại thực vật nào, làm sao có thể giống nhau được.

Hà Lĩnh Nam hoàn toàn là nói nhảm theo quán tính, vì tâm trí anh vốn không đặt ở đây... các giác quan có sự chậm trễ, anh đang hồi tưởng lại hương thơm thanh mát từ bọt cạo râu của Tần Miễn vài giây trước.

Có một sự thôi thúc.

Muốn hôn.

Muốn một nụ hôn nồng cháy, điên cuồng kiểu gì cũng được.

Điếu thuốc cũng mới chỉ hút được một hơi, cơn thèm thuốc cứ lửng lơ không dứt.

Tần Miễn nói gì đó, Hà Lĩnh Nam nghe thấy nhưng không nghe rõ nội dung, chỉ gật đầu đồng ý bừa rồi đi vào trong nhà.

Trên ghế sofa, con mèo trắng đang ngoạm tập thơ lắc lấy lắc để dùng con mắt duy nhất liếc nhìn ra cửa.

Khoảnh khắc nhìn thấy Tần Miễn, chắc nó cũng cuối cùng cũng nhận ra mình không phải cái dập ghim, nó bỏ tập thơ lại, chạy vọt đi như bay, chui tọt qua khe cửa phòng ngủ của Tần Miễn.

Tần Miễn lấy một cái cây lăn bụi từ trong ngăn kéo bàn trà ra, xé một lớp giấy dính mới, lăn một lượt khắp ghế sofa rồi ngẩng đầu nhìn Hà Lĩnh Nam.

Hà Lĩnh Nam đón nhận ánh mắt của anh, không biết anh muốn làm gì.

"Lúc nãy tôi có nói là sẽ giúp cậu thay băng gạc." Tần Miễn nói.

Hà Lĩnh Nam: "... À."

Tần Miễn cầm cây lăn bụi chỉ chỉ vào ghế sofa: "Ngồi xuống."

Hà Lĩnh Nam theo phản xạ quay lại, ngồi xuống.

Tần Miễn lấy hộp cứu thương đặt dưới lớp kính trong suốt của bàn trà ra, mở chốt, nói với Hà Lĩnh Nam: "Tay."

Hà Lĩnh Nam thực sự không nhịn được: "Cậu có thể nói nhiều hơn vài chữ không, đang gọi chó đấy à."

Tần Miễn nhìn chằm chằm anh, một lúc sau mới đưa một bàn tay ra, giống như đang mời khiêu vũ:

"Có tiện đưa tay cho tôi không?"

Hà Lĩnh Nam hiếm khi nghe thấy Tần Miễn dùng giọng điệu như vậy để nói chuyện với mình, có một chút bất lực, một chút thỏa hiệp, lại còn có chút giống như đang phối hợp trêu chọc cậu vậy.

Hà Lĩnh Nam đưa tay qua, Tần Miễn đón lấy tay cậu, nhẹ nhàng tháo nút thắt trên băng gạc, rồi từng vòng từng vòng mở ra.