Chương 64

Du khách thấy vậy không khỏi mủi lòng, bảo tài xế dừng xe, đưa tiền qua cửa sổ mua những bó hoa trong tay Tần Miễn.

Ngô Gia Hoa luôn cảm thấy Tần Miễn và mình có điểm tương đồng, đều là lợi dụng sự đồng cảm của người khác để kiếm sống.

Phim tài liệu của Ngô Gia Hoa sở dĩ giành được nhiều giải thưởng và đạt doanh thu phòng vé cao như vậy là nhờ vào sự đồng cảm của khán giả.

Chỉ là những tư liệu đó không được may mắn như Tần Miễn.

Ví dụ như đứa trẻ gã quay ở vùng chiến sự lần trước, mới mười hai tuổi đã bị mảnh đạn pháo xé nát tim phổi... điều đó đã tạo nên cái kết thăng hoa nhất cho bộ phim tài liệu phản chiến của gã.

"Ông đã tìm Hà Lĩnh Nam?" Tần Miễn lên tiếng.

Ngô Gia Hoa đặt ống kính đã lau xong sang một bên một cách nhẹ nhàng, lấy một cái khác tiếp tục lau:

"Tôi không tìm cậu ấy thì cậu ấy cũng sẽ tìm tôi thôi. Cậu ấy cần tôi, và tôi cũng cần cậu ấy."

"Ý của ông là, ông đang đeo bám anh ấy?" Tần Miễn nói.

"Đeo bám?" Ngô Gia Hoa ngẩng đầu lên, nở một nụ cười rất chân thành: “Cậu ấy là người quay phim, tôi là đạo diễn. Tuy tôi không được coi là đạo diễn huyền thoại gì, nhưng ít nhất tôi có thể cho cậu ấy cơ hội làm việc thực sự. Nói về đeo bám, nhóc con à, cậu mới là người đang đeo bám Tiểu Hà đấy."

Ngô Gia Hoa dừng lại một chút, thấy Tần Miễn mím môi, gã tưởng mình đã chạm đúng vào nỗi đau của đối phương.

Gã biết tình cảm đặc biệt của Hà Lĩnh Nam dành cho Tần Miễn, chỉ là gã cho rằng tình cảm đó chẳng qua chỉ là sự ngộ nhận nảy sinh từ lòng trắc ẩn mà thôi.

Ngô Gia Hoa cố ý lờ đi lý do thực sự khiến Hà Lĩnh Nam đồng ý làm việc với mình, gã nói:

"Tiểu Hà sở dĩ quen biết cậu cũng là nhờ tôi. Năm đó chính cậu ấy đã mang tác phẩm đến tìm tôi, năm lần bảy lượt cầu xin tôi cho cậu ấy một cơ hội, cậu ấy muốn gia nhập đoàn làm phim của tôi. Điều này cũng dễ hiểu thôi, dù sao cậu ấy cũng có năng lực, thấy cơ hội thì đương nhiên phải nắm bắt thử một lần..."

Biểu cảm của Tần Miễn đã thay đổi.

Xuất hiện một chút... vui vẻ mà gã không thể hiểu nổi lý do?

Tần Miễn nhìn gã, mỉm cười một cách lịch sự:

"Anh ấy tìm ông là vì tôi."

Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp:

"Là để có thể cùng ông đi đến ngoại quốc. Cha của anh ấy đã hứa với tôi sẽ đưa Kỳ Kỳ Cách và tôi về nước."

"Giữa hai nước chưa thiết lập quan hệ ngoại giao, lúc đó cá nhân Hà Lĩnh Nam không thể nhập cảnh."

Tần Miễn nói thêm: "Lần này tôi cũng sẽ đưa Hà Lĩnh Nam về nước, xin ông đừng đeo bám anh ấy nữa."

Nói xong, anh quay người đi về phía cửa.

Ánh mắt Ngô Gia Hoa găm chặt vào lưng Tần Miễn, cơ hàm nghiến chặt đến mức thái dương giật lên từng hồi vì đau.

Gã đột nhiên cười nhe nanh: "Tiểu Hà dùng sướиɠ không?"

Bước chân Tần Miễn khựng lại.

Đợi đến khi Ngô Gia Hoa nhìn rõ thì một bàn tay đã bóp chặt lấy cổ gã.

Xương cổ bị lòng bàn tay đó ép chặt, Ngô Gia Hoa ngước nhìn biểu cảm của Tần Miễn, tiếp tục phát ra tiếng cười khàn đặc đầy nghẹt thở.

Tần Miễn buông tay ra, một lần nữa đi về phía cửa.

Ngô Gia Hoa cũng nhìn theo lưng Tần Miễn một lần nữa, nụ cười trên mặt gã nhanh chóng thu lại.

Sau khi cửa phòng đóng sầm lại, gã cầm một chiếc ống kính lên định lau, nhưng rồi khựng lại, chợt nhớ ra cái này đã lau rồi.