Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hôn Ba Phút

Chương 62

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cứ như con mèo trắng mà anh nuôi vậy, chẳng phát ra tiếng động nào, trên tay cầm một cuốn sách, không phải loại sách tranh dành cho trẻ em.

Bước chân Hà Lĩnh Nam hơi khựng lại, liếc nhìn cuốn sách đó thêm vài cái, là một tập thơ.

Cũng đúng, tập thơ ít chữ, đọc không thấy áp lực.

Tập thơ hạ xuống một chút, để lộ đôi mắt của Tần Miễn.

Đôi mắt đó quét qua tay của Hà Lĩnh Nam, Tần Miễn ngay lập tức đặt sách xuống đứng dậy: "Tay sao thế?"

"Không sao.” Hà Lĩnh Nam lắc lắc bàn tay bị thương: “Vẫn quay phim được, không làm chậm trễ việc huấn luyện của các cậu đâu."

Tần Miễn sải bước đến trước mặt anh, vẻ mặt không hề thả lỏng chút nào, nghiêm trọng như thể có chuyện gì lớn lắm: "Cậu gặp người của tổ chức Dã Tượng à?"

Hà Lĩnh Nam ngẩn ra: "Dã Tượng? Cậu đang nói đến băng đảng xã hội đen sao?"

Anh hơi muốn cười, nhưng thấy Tần Miễn vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc, anh cũng nghiêm chỉnh đáp:

"Làm sao có thể, cái loại qua đường nhỏ bé như tôi, xã hội đen tìm tôi làm gì chứ, cậu nghĩ nhiều rồi."

Nói xong, anh lại liếc nhìn tay mình: "Cái này là bị tách trà cắn đấy."

Tần Miễn: "Tách trà?"

"Chó... Teacup.” Hà Lĩnh Nam thuận miệng đổ tội cho giống chó bỏ túi: “Ai mà biết cái thứ nhỏ xíu đó lực cắn lại mạnh thế. May mà tôi mới tiêm phòng xong."

Hà Lĩnh Nam thở nhẹ, cố ý quan sát phản ứng của Tần Miễn.

Anh không thấy trên gương mặt kia có phản ứng gì rõ rệt, cũng không biết Tần Miễn có tin hay không.

Anh đánh trống lảng: "Mấy người khác đâu?"

"Họ đi xem voi thần diễu hành trên phố rồi." Tần Miễn trả lời.

Quên mất, hôm nay là lễ hội Voi Thần của nước Tân Đề.

"Còn cậu?"

Tần Miễn: "Tôi không thích chỗ náo nhiệt."

"Gì mà không thích náo nhiệt.” Hà Lĩnh Nam nhìn anh: “Cậu có phải ông già bảy tám mươi tuổi đâu."

Tần Miễn mỉm cười.

"Tôi về phòng chơi game đây." Anh nói thêm.

Tần Miễn gật đầu.

Hà Lĩnh Nam thực sự chơi game, là một trò chơi ăn theo của TAS.

Anh vất vả lắm mới đợi được món trang bị muốn mua mở bán, giới hạn trong mười hai giờ, một chiếc quần đùi đen vàng dành riêng cho nhà vô địch.

Anh vội vàng mua rồi mặc cho nhân vật trong game của mình.

Nhân vật anh dùng dĩ nhiên là Tần Miễn, mô hình 3D được làm khá tinh xảo.

Anh lướt màn hình, cho nhân vật mặc quần đùi đen vàng xoay vài vòng, cuối cùng dừng lại ở tư thế quay lưng về phía mình.

Không biết phần mông có được mô phỏng theo tỉ lệ người thật không.

Hà Lĩnh Nam nhìn chằm chằm vào chiếc quần đùi đen vàng mà nhân vật vừa thay.

Số tiền mua món trang bị này nếu đổi ra ngoài đời thực, đủ để mua mười chiếc quần đùi cho Tần Miễn bằng xương bằng thịt.

Hà Lĩnh Nam dùng ngón trỏ và ngón cái phóng to phần mông của nhân vật trên màn hình.

Các chi tiết trên quần đùi cũng được làm rất tỉ mỉ, lớp nhũ vàng bên trên còn lấp lánh nữa, phóng to lên cũng không bị vỡ nét.

Anh thở dài một hơi, một cơn gió lạnh lẽo len lỏi vào l*иg ngực, đột nhiên cảm thấy hụt hẫng lạ thường.

Ngả người ra sau dựa vào cột đầu giường, Hà Lĩnh Nam nhắm mắt lại.

Đường kẻ nơi hai mí mắt chạm nhau nóng bừng.

Làm sao để nói với Tần Miễn rằng mình muốn ở lại Tân Đề đây?

Hay là không nói?

Dù sao cũng chẳng còn mấy ngày nữa là hết thời hạn hai tháng trên hợp đồng, anh cứ thế rời đi là xong.

Tần Miễn vốn chẳng hề đề cập đến việc giữ anh lại, anh cũng không cần phải tự đa tình.
« Chương TrướcChương Tiếp »