Cơn giận vừa vất vả lắm mới đè xuống được lại bùng lên, thiêu đốt qua dạ dày, cuối cùng xông thẳng lên cổ họng.
Hà Lĩnh Nam lao tới theo bản năng, nắm đấm mắt thấy sắp giáng thẳng vào mặt Ngô Gia Hoa, nhưng Ngô Gia Hoa đã kịp đẩy anh một cái.
Hà Lĩnh Nam loạng choạng, bàn tay đập mạnh vào tách trà trên góc bàn.
Cơn đau lan tỏa từ phần xương phía ngoài bàn tay ra xung quanh.
Mấy mảnh sứ vụn bị anh vỗ nát lăn dọc theo cạnh bàn trà rơi xuống thảm, dính vài giọt máu.
Máu không phun ra ngay lập tức, vì phía ngoài bàn tay không có mạch máu lớn nào đủ để phun máu, nó chỉ từ từ chảy ra.
Xem ra chất lượng tách trà của khách sạn năm sao cũng chẳng tốt lành gì cho cam.
Hà Lĩnh Nam thả lỏng ngón tay, nhìn về phía Ngô Gia Hoa đang ngồi trước mặt.
Vẻ ngạc nhiên của Ngô Gia Hoa lúc này có chút nực cười, thế là Hà Lĩnh Nam thực sự bật cười thành tiếng, rồi hỏi ngược lại theo chủ đề vừa rồi:
"Chẳng phải là vì so với việc ngủ với tôi, thì việc tôi giúp ông quay xong bộ phim quan trọng hơn sao?"
Khi đó Hà Lĩnh Nam đã tìm thấy cha đẻ của Tần Miễn là Tần Đại Hải, nhưng bị kẹt ở bước cuối cùng.
Tần Miễn là một người không hộ khẩu ở khu ổ chuột tại ngoại quốc, muốn về nước theo quy trình chính thức thì trước tiên phải có giấy tờ tùy thân hợp pháp tại đó.
Ngay tại thời điểm mấu chốt ấy, Hà Lĩnh Nam không còn lựa chọn nào khác.
Ngay cả khi anh không có mặt, Ngô Gia Hoa cũng sẽ quay xong bộ phim tài liệu đó.
Anh đồng ý quay phần kết của bộ phim, ít nhất là để đổi lấy một tấm vé thông hành cho Tần Miễn về nước.
Hà Lĩnh Nam biết mình có tài.
Mặc dù anh chưa bao giờ cảm thấy đây là chuyện gì quá ghê gớm, nhưng cái tài năng tầm thường này, Ngô Gia Hoa lại không có.
Ngô Gia Hoa muốn ký tên mình lên tài năng của Hà Lĩnh Nam.
"Tiểu Hà..."
"Suỵt." Hà Lĩnh Nam ngắt lời Ngô Gia Hoa: “Ông đừng nói nữa, tôi sợ mình lỡ tay đánh chết ông đấy."
Vì chứng sợ máu, Hà Lĩnh Nam không dám nhìn vào tay mình.
Quản lý sảnh khách sạn dẫn người đến chặn anh lại, anh còn tưởng có chuyện gì, kết quả là quản lý đưa anh đến phòng nghỉ của nhân viên, lấy hộp cứu thương ra sơ cứu và băng bó đơn giản cho anh.
Có phải vì máu từ tay anh chảy xuống làm bẩn thảm sảnh không?
Hà Lĩnh Nam ngước đầu nhìn bức tranh treo tường trừu tượng, cảm thấy mình không nên suy nghĩ tiêu cực như vậy, cũng có thể đối phương chỉ đơn thuần là muốn giúp đỡ thôi.
Sau khi cảm ơn người quản lý, anh gọi một chiếc taxi quay về biệt thự.
Trong nhà im ắng, dường như không có ai.
Sau trận đấu, Tần Miễn cho mình và các thành viên nghỉ ba ngày, không biết họ có cùng nhau đi đâu chơi không.
Hà Lĩnh Nam quay về phòng ở tầng hai, mở tủ quần áo.
Chiếc áo đang mặc đã dính máu, anh muốn tìm một chiếc áo khác để thay.
Anh tính tìm một chiếc áo dài tay để che vết thương ở tay, nhưng ngay lập tức nhận ra điều đó không thực tế.
Vết thương nằm ở phía ngoài mu bàn tay, chẳng có ống tay áo nào dài đến mức đó cả.
Phiền thật.
Nếu ông trời cho anh một cơ hội nữa, anh nhất định sẽ đứng trụ thật vững, đấm một phát nát sống mũi của Ngô Gia Hoa.
Thế là anh lại vớ lấy một chiếc áo ngắn tay, mặc vào, định bụng xuống lầu hút thuốc.
Đi ngang qua phòng khách tầng một, anh phát hiện Tần Miễn đột nhiên "xuất hiện" trên ghế sofa.