Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hôn Ba Phút

Chương 60

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Rám nắng rồi.” Ngô Gia Hoa mở lời chào hỏi: “tôi nhớ cậu không dễ bị bắt nắng, xem ra mặt trời ở Tân Đề đúng là độc thật."

Hà Lĩnh Nam không có ý định nghe ông ta lải nhải chuyện phiếm, đi thẳng vào vấn đề: "Nói về võ đài ngầm đi."

"Sao cậu còn gắt hơn cả hồi nhỏ thế nhỉ." Ngô Gia Hoa mỉm cười, quay người đi đến cạnh bàn trà ngồi xuống.

Hà Lĩnh Nam đi theo vào trong, phát hiện căn phòng này là một phòng suite.

Ngô Gia Hoa: "Tôi cũng chỉ mới nắm được một chút manh mối, nghe nói đó là một võ đài ngầm lớn nhất Tân Đề, giống như mô tả của cậu, được mở trên tàu du lịch. Hoạt động ngắt quãng suốt hơn hai mươi năm rồi, con tàu đó tên là Hạnh Vận, mỗi tháng mở một trận, theo chế độ VIP. Nó là độc tôn ở Tân Đề, rất có thể chính là võ đài ngầm có liên quan đến cha của cậu."

"Đánh võ ngầm phi pháp." Hà Lĩnh Nam tổng kết: “Chuyện này theo luật pháp Tân Đề cũng bị phạt rất nặng, nếu ông đã nắm được manh mối quan trọng như vậy thì nên đi báo cảnh sát, tại sao lại sẵn lòng nói cho tôi biết?"

"Tôi chỉ là một đạo diễn phim tài liệu." Ngô Gia Hoa cầm chén trà lên, thổi nhẹ rồi nhấp một ngụm nhỏ: “Là một đạo diễn phim tài liệu tận tụy, tôi sẵn lòng mạo hiểm tính mạng vì ước mơ của mình, nhưng không sẵn lòng mạo hiểm tính mạng vì chính nghĩa."

Xem ra khá am hiểu nơi Tân Đề này. Hà Lĩnh Nam thầm nghĩ.

Hôm nay báo cảnh sát đυ.ng chạm đến sản phẩm của băng đảng địa phương, ngày mai thứ bị dẹp bỏ có lẽ không phải là sản phẩm đó mà là chính bản thân Ngô Gia Hoa. Ở đây không ít quan chức cấp cao và băng đảng ngồi cùng một bàn ăn cơm.

Nhưng Ngô Gia Hoa cũng đang né tránh trọng tâm.

Hà Lĩnh Nam cười khẩy: "Ông quay những người sống bên lề ở khu ổ chuột, quay băng đảng, quay ma túy, là vì ông muốn đoạt giải, muốn có thêm danh tiếng và địa vị cao hơn, đừng lôi ước mơ ra đây, những người xuất hiện trong ống kính của ông có bị sự phơi bày của ông hại chết hay không, ông căn bản chẳng hề quan tâm."

"Cậu đang nói về những tư liệu trong phim đó sao?" Ngô Gia Hoa đặt chén trà xuống, lộ ra vẻ thắc mắc đầy cố ý: “Cậu nói thế làm thầy thấy hơi đau lòng đấy, chính tôi đã cho những tư liệu đó cơ hội được trở thành người, nếu không có bộ phim “Nắng Ráo” của tôi... thì Hô Hòa Lộc mà cậu thích như vậy, làm sao có được sự thăng tiến như ngày hôm nay?"

Nghe Ngô Gia Hoa mở miệng thốt ra cái tên Hô Hòa Lộc, cảm giác chẳng khác gì nhìn thấy tấm áp phích của Tần Miễn bị ai đó ác ý vẽ bậy lên.

Hà Lĩnh Nam giơ tay, xoa xoa mu bàn tay còn lại, không có bất kỳ ai chạm vào cậu, chỉ cần đứng cùng một căn phòng với Ngô Gia Hoa, trên da thịt đã nổi lên cảm giác khó chịu như có luồng tĩnh điện chạy qua.

Cậu phớt lờ sự khó chịu của bản thân, hỏi: "Tháng này ngày mấy khai cuộc?"

"Hậu duệ, ngày hai mươi tám." Ngô Gia Hoa nói: “Phía câu lạc bộ của cậu nếu nghỉ việc có cần trả tiền bồi thường hợp đồng không? Tôi có thể trả giúp cậu."

Hà Lĩnh Nam liếc nhìn Ngô Gia Hoa một cái: "Ngày hai mươi bảy, tức là ngày mai, tôi đến tìm ông, có kịp không?"

Ngô Gia Hoa gật đầu, dùng giọng điệu gần như là tâm tình khuyên bảo mà nói: "Tiểu Hà, tôi thực sự không phải người xấu. Nếu tôi là kẻ xấu, lúc cậu cầu xin tôi làm giấy tờ tùy thân cho Tần Miễn, tôi đã bắt cậu ngủ với mình một lần rồi."
« Chương TrướcChương Tiếp »