Chương 6

Anh đã bỏ ra một nghìn tám trăm tệ định đi xem Tiểu Man thi đấu, nhưng anh không muốn gặp Tiểu Man mặt đối mặt như thế này.

Tám năm trước, sau khi anh làm hại chết Kỳ Kỳ Cách... em gái sinh đôi của Tiểu Man, anh đã không còn mặt mũi nào để xuất hiện trước mặt người này nữa.

Anh vùng thoát khỏi tay đám du côn, rồi lại bị ấn xuống, cánh tay gần như bị vặn thành hình quẩy, bị đẩy đến trước mặt Cua.

"Đừng mà, không nhầm đâu, không nhầm đâu!" Cua liếc nhìn Hà Lĩnh Nam, rồi nghiêng người nhìn người đàn ông đang lo chuyện bao đồng trước mặt. Tên này cao thật đấy, gã phải ngửa cổ lên mới nhìn thấy mặt.

Mặt đồng hồ trên cổ tay người đàn ông phản quang một cái, Cua nhìn qua, nhận ra ngay đây là một chiếc đồng hồ hàng hiệu kiểu cổ điển, khóe miệng gã lập tức không nhịn được mà nhếch lên, giọng điệu cũng khách sáo hơn hẳn: "Hà lão bản nợ tiền tao, mày trả hộ đi."

"Bao nhiêu?" Người đàn ông hỏi.

Một tên tóc đỏ đi cạnh người đàn ông lên tiếng can ngăn: "Anh Miễn!"

"Ái chà, anh Miễn cơ đấy.” Cua quái gở gọi theo một tiếng: “Họ gì thế hả?"

"Họ Tần." Giọng nói của người đàn ông bằng phẳng, cộng thêm ngữ khí ôn hòa, khiến người ta cảm thấy tính tình anh ta rất tốt.

Tính tình tốt, trong mắt Cua, đó chính là một quả hồng mềm dễ nắn. Cua có nể sợ anh trai ruột của mình, nhưng tiền gã dựa vào bản lĩnh mà thu được, anh trai gã còn có thể bảo gã nôn ra trả lại sao?

"Tần lão bản, hân hạnh hân hạnh." Nói đoạn, Cua liếc nhìn Hà Lĩnh Nam đang đứng bên cạnh, liếʍ liếʍ môi: "Bạn của mày nợ tao... một trăm nghìn." Gã nói đầy ẩn ý khi nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay Tần Miễn, rồi tiếp tục: “Không sao, không có tiền mặt thì lấy đồ thế chấp cũng được."

Tần Miễn gật đầu một cách thân thiện, giơ cổ tay lên, tiếng "cạch" vang lên khi anh mở khóa bạch kim của chiếc đồng hồ.

"Ơ..." Tên tóc đỏ cạnh Tần Miễn lại há mồm định nói gì đó.

"Ơ cái gì mà ơ.” Cua lườm tên tóc đỏ một cái: “Có phải đồng hồ của mày đâu."

"Anh Miễn, đây là đồ bên nhãn hàng tặng, buổi họp báo phải đeo đấy..." Tên tóc đỏ nhỏ giọng nhắc nhở.

Ánh mắt Cua dán chặt vào cổ tay Tần Miễn, chờ đợi trong sự nôn nóng tột cùng, cho đến khi Tần Miễn đưa chiếc đồng hồ về phía gã.

Góc chết trong hẻm, dù tối tăm nhưng không đến mức đen kịt, Cua chú ý đến đoạn cánh tay lộ ra khỏi ống áo của Tần Miễn, trên đó gân máu nổi lên, kéo dài tận đến mu bàn tay. Ở Tân Đề có rất nhiều võ quán, năm mười mấy tuổi Cua cũng từng đến võ quán học chuyên nghiệp, nhưng tập luyện cực khổ quá, học được nửa năm thì bỏ ngang. Tuy nhiên, gã vẫn có thể nhận ra loại cánh tay có tỷ lệ mỡ cực thấp này, không giống như luyện tập trong phòng gym thông thường.

Cua lùi lại nửa bước chân, đứng gần đám đàn em của mình hơn, thầm nghĩ: Cứ cho là một võ sĩ thì đã sao, gã mang theo nhiều người thế này, không việc gì phải tự dọa mình ở đây.

Gã đưa tay ra định đón lấy chiếc đồng hồ Tần Miễn đưa tới, ngay khi sắp chạm vào chiếc đồng hồ, Hà Lĩnh Nam bất ngờ từ bên cạnh vươn tay nắm chặt lấy cổ tay Tần Miễn, đẩy chiếc đồng hồ lùi lại nửa tấc.

"Tôi không nợ tiền bọn họ." Hà Lĩnh Nam nhìn Tần Miễn nói.

Cơn giận kìm nén đối với Tần Miễn lập tức bùng cháy sang Hà Lĩnh Nam, cơ mặt dưới mắt Cua giật giật hai cái, gã giơ tay định tát vào mặt Hà Lĩnh Nam một cú.