Hà Lĩnh Nam ngáp một cái, liếc nhìn tấm rèm cửa sổ bị kéo ra một nửa, giường của Khả Nhạc đã được dọn dẹp xong, hiện giờ cửa phòng đang khép hờ một khe nhỏ, rèm cửa cũng mở một nửa.
Nhưng cậu đang rất buồn ngủ, không muốn đi đóng cửa cũng chẳng muốn dậy kéo rèm, thế là nằm vật ra, kéo vỏ chăn trùm kín đầu ngủ tiếp.
Cho đến khi có cảm giác không thở nổi.
L*иg ngực như bị một tảng đá lớn đè lên, khó chịu vô cùng, không thể cử động nổi.
Hà Lĩnh Nam mở mắt ra, bất thình lình đối diện với một con mắt màu xanh, giật mình kêu "á" lên một tiếng, chủ nhân của con mắt xanh kia không nhúc nhích tí nào, thậm chí còn nhích đôi chân nhỏ leo lên trên thêm chút nữa.
Con mèo của Tần Miễn, tại sao lại xuất hiện trong phòng cậu? Tại sao lại nằm trên ngực cậu, nó là loại mèo có trọng lượng thế nào bộ nó không tự biết sao?
Hà Lĩnh Nam vừa nghĩ vừa đưa tay về phía con mèo trắng, định xách gáy nó ném xuống, tay chạm vào phần cổ mèo mềm mại, như bị bỏ bùa mà thả lỏng ngón tay xoa xoa trên người nó.
Xoa đến mức con mèo kêu hừ hừ, dùng râu liên tục đâm vào lòng bàn tay cậu, Hà Lĩnh Nam mới nói với vẻ nghiêm túc: "Này, tôi với mày thân lắm à?"
Con mèo trắng nhìn cậu, chậm rãi chớp con mắt duy nhất.
Hà Lĩnh Nam cũng không biết đó là ý gì, vì tôn trọng, cậu mở miệng gọi tên nó: "Hoa Hoa, thương lượng tí nhé, mày xuống được không?"
Hoa Hoa không thèm để ý.
Hà Lĩnh Nam ngẫm nghĩ xem bình thường Tần Miễn gọi con mèo này thế nào, dùng giọng trầm và giọng cao lần lượt gọi mấy tiếng Hoa Hoa, Hoa Hoa đều không mảy may lay động, thậm chí còn nằm trên ngực cậu liếʍ vuốt.
Cậu bị mèo đè đến mức hết cách, ngoài cửa vang lên một tiếng huýt sáo.
Hoa Hoa dựng đứng hai chùm lông thông minh trên tai: “tưng" một cái nhảy xuống, còn không quên đạp vào ngực Hà Lĩnh Nam một phát.
Cánh cửa khép hờ bị đẩy ra từ bên ngoài, cậu cứ ngỡ là Khả Nhạc, kết quả lại thấy Tần Miễn đứng ở cửa.
Hà Lĩnh Nam tức khắc ngồi bật dậy.
Sau khoảnh khắc nhìn nhau, Tần Miễn dắt Hoa Hoa rời khỏi phòng, chưa đầy hai phút sau, người này lại quay lại, bên chân còn dẫn theo con mèo đó.
Con mèo đi đến cạnh giường, làm bộ định nhảy lên người Hà Lĩnh Nam, liền bị Tần Miễn ấn đầu ngăn lại: "Mày vừa xấu vừa rụng lông, chẳng ai thích mày đâu."
"Sao anh lại nói thế, con mèo này đẹp mà, mũi cao mắt to." Hà Lĩnh Nam nói.
Vừa dứt lời, Tần Miễn giơ tay lên, thứ cầm trong tay đâm thẳng vào ngực Hà Lĩnh Nam, lăn qua lăn lại.
Hà Lĩnh Nam chậm chạp nhìn rõ thứ Tần Miễn cầm trong tay là cây lăn bụi.
Cậu bị cây lăn qua lăn lại hồi lâu, nhớ lại đêm qua, mở miệng hỏi: "Anh giúp tôi thay ga giường à?"
"Ừ." Tần Miễn nói.
Lúc nói chuyện anh vẫn chăm chú nhìn vào cây lăn bụi.
Thấy bộ dạng của Tần Miễn ngay cả nhìn cũng chẳng muốn nhìn mình, tim Hà Lĩnh Nam thắt lại một cái: "Đêm qua không phải tôi nôn ra giường đấy chứ?"
Chắc chắn là nôn rồi, chắc chắn luôn, nếu không thì tại sao Tần Miễn lại như vậy.
Ngay khi Hà Lĩnh Nam bắt đầu tưởng tượng cảnh mình đêm qua nôn mửa tồi tệ thế nào, cậu nghe thấy Tần Miễn nói: "Không nôn."
Đang định hỏi tiếp thế tại sao lại thay ga giường, cây lăn bụi từ dưới đi lên áp sát vào yết hầu Hà Lĩnh Nam, Tần Miễn ngước mắt nhìn cậu: "Tửu lượng kém quá, lần sau hãy uống có chừng mực thôi."