“Cảm ơn cái khỉ gì.” Leonid đáp lại bằng tiếng Trung cực kỳ chuẩn, thậm chí còn pha chút giọng địa phương.
“Kỹ thuật đánh đứng của cậu thô kệch như mấy gã du đãng ngoài đường, thế mà cũng đòi đánh trận tranh đai sao? Điểm mạnh của cậu khá giống với Kỷ Thác, nhưng cậu ta đã mài giũa hệ thống kỹ thuật suốt mười năm mới có trình độ như hiện tại, cậu không thắng nổi cậu ta đâu.”
Tần Miễn mỉm cười nói: “Kỷ Thác trước đây từng tập luyện ở phòng tập của anh. Khi nào anh có thời gian, liệu anh có thể đến làm huấn luyện viên hỗ trợ cho tôi không?”
Leonid trợn tròn mắt: “Cậu đã biết cậu ta từng tập ở chỗ tôi, mà còn tìm tôi giúp cậu huấn luyện sao?”
Tần Miễn vẫn giữ nụ cười.
Leonid nhìn Tần Miễn với ánh mắt kiểu “cậu bị điên à”, rồi bước nhanh về phía đội ngũ của mình.
Đi đến cửa xe, anh ta lại quay ngoắt lại, lao tới trước mặt Tần Miễn: “Chấn thương chân thế kia mà vẫn thi đấu? Cậu không biết tôi ghét nhất chuyện này sao? Cơ thể là vốn liếng của vận động viên!”
“Cảm ơn sự chỉ dạy của anh.” Tần Miễn làm tư thế mời về phía cửa xe của Leonid: “Tôi sẽ tìm cơ hội đến bái kiến anh.”
“Đừng có đến.” Leonid vừa nói vừa đi về phía cửa xe: “Tôi xin cậu đấy, đừng có đến.”
Lên xe, Ni Hân Hân giúp Tần Miễn thay thuốc.
Vết thương của Tần Miễn chỉ là trông bên ngoài có vẻ đã lành, giờ thì toác ra hoàn toàn, lại phải đến bệnh viện khâu lại.
Chiếc xe thương gia bảy chỗ đi thẳng đến bệnh viện gần đó.
Đến nơi, Tần Miễn xuống xe, quay lại nhìn Hà Lĩnh Nam: “Anh cứ ở trên xe đi.”
“Tôi không tiện vào bệnh viện, tôi sợ máu.” Hà Lĩnh Nam lầm bầm, nhưng vẫn đi theo xuống xe.
Tần Miễn đứng yên không động đậy, Hà Lĩnh Nam đã đi quá lên phía trước rồi, đành phải quay đầu lại bảo: “Chỗ nào có máu thì tôi không nhìn là được chứ gì, cậu không cần lo cho tôi.”
Bệnh viện ở Tân Đề quá không thân thiện, Tần Miễn còn chưa vào được phòng khám đã bị bác sĩ và y tá vây kín ở hành lang để xin chữ ký.
Thậm chí có người còn xin một lúc mấy bản liền.
Cũng may vết thương ở chân Tần Miễn không chảy máu quá dữ dội, nếu không chờ ký xong hết chắc Tần Miễn cũng "ngỏm" luôn rồi.
Để tránh vô tình nhìn thấy máu, Hà Lĩnh Nam cố gắng tập trung nhìn lên trần nhà, ngửa cổ mà đi.
Cola tốt bụng đưa tay ra dìu anh.
Cả quãng đường đó, không ít người ngoái lại nhìn anh, chắc mẩm là cổ anh bị hỏng rồi.
Khó khăn lắm mới vào được phòng khám, Tần Miễn ngồi xuống, bác sĩ bắt đầu làm sạch vết thương và khâu lại bắp chân cho cậu.
Để làm phân tán sự chú ý của Tần Miễn, Cola chủ động bắt chuyện: “Anh Miễn, lão Leonid nói chuyện cộc lốc thế thôi, anh đừng để tâm. Hồi xưa làm quán quân anh ta bảo vệ đai bao nhiêu trận, giờ thể lực không bằng thời trẻ nữa, đến tuổi nghỉ hưu rồi nên khó chấp nhận sự thật, dù sao năm đó cũng được công nhận là thần của hạng cân này...”
Ngoài cửa sổ là những dãy núi nhấp nhô, trong thung lũng vang lên tiếng chim kêu, nghe rất giống tiếng chim cuốc bị lạc nhịp.
Tần Miễn nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng rất nhẹ: “Tôi chẳng qua cũng chỉ là một người đang leo núi mà thôi.”
Hà Lĩnh Nam đang nghe tiếng chim mà thẫn thờ, cộng thêm giọng Tần Miễn nói nhỏ nên cơ bản không ảnh hưởng gì đến việc anh đang thả hồn treo ngược cành cây.
Trong bầu không khí thư thái và an toàn này, nội dung trong đầu anh cứ thế tuôn ra theo bản năng: “Trong mắt tôi, cậu cũng là thần.”