- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Hôn Ba Phút
- Chương 52
Hôn Ba Phút
Chương 52
Ngay khoảnh khắc cơ thể đối phương hoàn toàn mất kiểm soát, cánh tay còn lại của Tần Miễn lập tức khóa vào phát lực, hoàn thành trọn vẹn đòn siết cổ!
Trận đấu còn lại mười giây.
Đồng hồ đếm ngược từ “00:10” nhảy sang “00:03”, Leonid giơ tay vỗ ba cái lên cánh tay Tần Miễn – phát ra tín hiệu nhận thua rõ ràng và chính xác.
Những khán giả xung quanh Hà Lĩnh Nam đồng loạt đứng phắt dậy, tiếng hò hét làm tai anh đau nhức.
Khán giả luôn thích tạo ra những vị thần, đưa người ta lên thần đài, rồi lại chính họ kéo người ta xuống để lăng mạ.
Anh nghĩ thầm đầy vẻ mất hứng.
Mọi người đứng hết lên làm cản trở tầm nhìn của anh vào màn hình lớn.
Anh nghiêng đầu, nhìn qua khe hở giữa dòng người để thấy cái màn hình treo trên tầng cao nhất của sân vận động.
Máy quay chuyển cảnh sang phía khán đài, cho một khung hình về Kỷ Thác đang đứng dậy vỗ tay.
Kỷ Thác mặc một bộ vest màu tím, vẫn cứ nổi bần bật như thế.
Tần Miễn có lẽ là võ sĩ được nhân viên an ninh của TAS yêu thích nhất, vì sau khi thắng cậu không bao giờ leo lên lưới sắt.
Các võ sĩ khác cứ thắng là lại nhảy lên lưới, cưỡi lên trên đó như một con tinh tinh đấm vào ngực mình để chào khán giả.
Lần nào nhân viên an ninh cũng phải đứng cạnh lưới sắt mà túm quần sịp của võ sĩ, lại còn không dám kéo mạnh vì sợ kéo tụt xuống gây ra sự cố truyền hình.
Sau khi người dẫn chương trình tuyên bố kết quả trận đấu xong, họ phỏng vấn Tần Miễn.
Cậu nói vài câu cảm ơn đội ngũ và cảm ơn TAS theo đúng kịch bản thông thường.
Ống kính máy quay chỉ lấy khung hình từ thắt lưng trở lên của Tần Miễn và người dẫn chương trình.
Hà Lĩnh Nam sốt ruột như lửa đốt, muốn biết cái bắp chân bị rách của Tần Miễn giờ thế nào rồi.
Phỏng vấn xong xuôi, Tần Miễn bước ra khỏi cửa l*иg bát giác, cúi người ôm vị Chủ tịch TAS dưới đài, rồi ôm vị nhà từ thiện nổi tiếng bên cạnh Chủ tịch.
Cậu duy nhất bỏ qua một lão già có gương mặt người gốc Á, sau đó tiếp tục ôm những người khác mà Hà Lĩnh Nam cũng không rõ là ai.
Hà Lĩnh Nam lách ra ngoài, đi tới cửa sau sân vận động đã hẹn trước để chờ Cola, để cậu ta dẫn anh vào bãi đỗ xe rồi cùng ngồi xe về.
Đi được vài bước, Hà Lĩnh Nam không nhịn được hỏi: “Cái lão già mà Tần Miễn không ôm là ai thế?”
“Một quan chức cao cấp, người Ngoại Cổ.” Cola nói.
Hà Lĩnh Nam nhướng mày.
Cola: “Tìm anh Miễn mấy lần rồi, mời anh ấy nhập quốc tịch Ngoại Cổ. Lúc anh Miễn còn là kẻ không hộ chiếu thì bọn họ giả vờ như không thấy, giờ anh Miễn phất lên rồi thì lại vác mặt đến nịnh bợ.”
Hà Lĩnh Nam hiểu tại sao Tần Miễn lại chẳng nể mặt người đó chút nào.
Kỳ Kỳ Cách cũng là người không hộ chiếu.
Trên chuyến bay về nước năm đó, cũng vì là kẻ không hộ chiếu nên thủ tục của bệnh viện không đầy đủ, tro cốt của Kỳ Kỳ Cách đã không thể cùng anh trai về nước, mà phải cô độc nằm lại nơi lưu giữ tro cốt ở Ngoại Cổ suốt sáu năm trời.
Họ đi đến bãi đỗ xe, đợi chừng mười phút thì gặp đội ngũ của Leonid và Tần Miễn lần lượt đi ra.
Tần Miễn sải bước đuổi kịp Leonid, đi nhanh nên rõ ràng là hơi khập khiễng.
Cậu đứng trước mặt Leonid, nói bằng tiếng Nga – tiếng mẹ đẻ của Leonid: “Cảm ơn anh đã chấp nhận trận đấu này.”
Lúc nhỏ Tần Miễn bán hoa ở khu du lịch Ngoại Cổ, khách du lịch nước nào cũng có, nên ngôn ngữ nước nào cậu cũng biết nói một chút.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Hôn Ba Phút
- Chương 52