Không giống như những võ sĩ tay dài, quấn nửa ngày vẫn còn kẽ hở lớn nên không làm người ta ngất được.
Bây giờ Leonid chỉ cần dùng tay kia khóa lại rồi phát lực là đòn siết sẽ hoàn tất.
Hà Lĩnh Nam ngồi trên ghế, xoay xoay cổ vài cái, tiếp tục ngửa đầu nhìn màn hình lớn.
Thật là, treo cao thế làm cái gì không biết.
Không ít khán giả bắt đầu la ó, huýt sáo chê Tần Miễn sắp thua, nhưng anh lại cảm thấy Tần Miễn sẽ thắng.
Anh đã chụp ảnh thực chiến cho Tần Miễn hơn một tháng, anh biết cậu sẽ ứng phó thế nào trong tình huống này, và biết ưu thế của cậu nằm ở đâu.
Đúng là chỉ cần Leonid dùng tay kia khóa lại và phát lực là đòn siết sẽ hoàn thành.
Nhưng đôi tay của Tần Miễn đang đẩy mạnh vào hông và vai của Leonid, giống như đang rút phích cắm điện ngay từ nguồn vậy.
Cột sống của Leonid bị uốn cong, bị gập lại như thế thì hoàn toàn không thể phát lực được.
Và điều quan trọng hơn là Leonid đã bắt đầu há miệng thở dốc, đây rõ ràng là tín hiệu của việc sụt giảm thể lực.
Hai người tách ra, trao đổi vài cú đấm, Leonid lại một lần nữa bay gối.
Khi hạ cánh, anh ta bị Tần Miễn tóm được chân.
Tần Miễn muốn vật, Leonid liền xoay người tháo chạy về phía lưới sắt của l*иg đấu.
Hiệp đấu kết thúc, về điểm số thì Leonid vẫn đang dẫn trước.
Hiệp ba bắt đầu, nhược điểm về thể lực của Leonid bắt đầu lộ rõ.
Trong kẽ hở giữa các đợt giằng co, Leonid lùi ra xa định điều chỉnh nhịp thở.
Tần Miễn lập tức nhân lúc đối phương đang hụt hơi mà lao tới, hạ thấp trọng tâm ôm lấy Leonid, lần này cậu đã thực hiện một cú vật ngã cực kỳ gọn gàng!
Vật xong, cậu lập tức dùng một bước trượt lui về khoảng cách an toàn, không hề luyến tiếc thời gian kiểm soát phía trên sau khi vật ngã.
Tần Miễn không giống những võ sĩ học nhu thuật từ năm sáu tuổi.
Cậu không giỏi nhu thuật và cũng tự biết mình biết ta.
Một khi đã xuống sàn, cậu không chắc mình sẽ không bị Leonid phản đòn khóa lưng hay bẻ tay, vậy nên vật xong là cậu chạy ngay.
Sau đó, cứ hễ Leonid định điều chỉnh hơi thở là cậu lại lao lên vật.
Tần Miễn không biết nhu thuật, nhưng cậu lớn lên ở một đất nước mà ai nấy đều yêu thích vật vật.
Kỹ thuật đánh đứng có thể chưa đủ tinh tế, nhưng khả năng chịu đòn thì đạt mức tối đa.
Quan trọng nhất là thể lực của Tần Miễn thực sự có chút phi khoa học.
Cậu giống như không cần thở vậy, cứ thấy Leonid đang điều chỉnh nhịp thở là lập tức hóa thân thành một con sói thấy con mồi, khởi động đòn vồ sát.
Phút cuối cùng, các động tác ra đòn của Leonid đã hơi biến dạng, đốt ngón tay vô tình quẹt qua mắt Tần Miễn.
Trên màn hình lớn có thể thấy rõ đó là đốt ngón tay, nhưng trọng tài trong l*иg bát giác bị khuất tầm mắt, bèn tiến lên một bước định tạm dừng trận đấu để xem lại băng hình xem Leonid có phạm quy xỉa ngón tay vào mắt đối thủ hay không.
Tần Miễn giơ tay ra, hướng lòng bàn tay về phía trọng tài đang lại gần để ra hiệu ngăn lại.
Trọng tài gật đầu lùi lại, lúc này Leonid đã bị dồn vào sát vách lưới.
Lần này đổi lại là Leonid ôm lấy eo Tần Miễn, muốn kéo xuống sàn trong vài chục giây cuối cùng này để tìm cơ hội thực hiện đòn khóa (submission).
Tần Miễn quàng tay qua cổ Leonid.
Chỉ chưa đầy một giây phản ứng, cậu siết chặt cổ Leonid rồi nhảy ngược ra sau, cánh tay siết cứng cổ đối phương, kéo theo cả Leonid cùng đập mạnh xuống sàn đấu.