“Thật đấy, đừng đấu nữa.” Hà Lĩnh Nam không nhịn được lại quay về chủ đề cũ.
“Đối thủ của cậu là Leonid, cựu quán quân đấy, ngoại trừ Kỷ Thác ra thì anh ta chưa từng thua ai, anh ta là một huyền thoại trong TAS.”
Tần Miễn ngẩng đầu nhìn anh: “Thầy Hà...”
Hà Lĩnh Nam xoa xoa thái dương, lườm lại: “Nói năng cho hẳn hoi, đừng có gọi tôi là thầy Hà.”
“Tôi biết cơ hội thắng của mình không lớn.” Tần Miễn nói.
“Tôi không có chuỗi mười mấy trận thắng liên hoàn, nên cũng không sợ bị ngắt quãng. Tôi biết kỹ năng đánh đứng của mình kém, không cùng đẳng cấp với Leonid.”
Thế này thì khuyên bảo gì nữa, Hà Lĩnh Nam đứng dậy.
Con mèo trắng nheo con mắt độc nhất nhìn theo anh.
Anh đứng trước mặt Tần Miễn, định đưa tay ra xoa đầu cậu, nhưng do dự mãi, cuối cùng lại đổi hướng, vỗ vỗ lên vai Tần Miễn.
Một bên bờ sông là những căn nhà sàn rách nát của ngư dân dựng trên mặt nước, phía đối diện lại là sân vận động xa hoa lộng lẫy như hoàng cung.
Đêm diễn ra trận đấu TAS 311.
Có vẻ không phải do bác sĩ tiêm ác tay, mà là loại vaccine dại sản xuất tại Tân Đề này tiêm xong là cánh tay sẽ bị nhức mỏi.
Tin xấu là Hà Lĩnh Nam tiêm từ sáng mà tay cứ mỏi rã rời cho đến tận tám giờ tối.
Tin tốt là đây là mũi cuối cùng, tiêm xong là xong việc.
Cuối cùng anh cũng không nhận tấm vé ngồi hàng ghế VIP sát võ đài mà Tần Miễn đưa, tấm vé đó đã được huấn luyện viên đem tặng cho bạn rồi.
May mà tấm vé 1800 của chính anh không bị vứt đi, Cola đã đưa lại cho anh.
Chỗ ngồi này xa cái l*иg bát giác hơn anh tưởng, chẳng nhìn rõ cái gì cả, chỉ có thể ngẩng đầu nhìn màn hình trực tiếp treo đối diện.
Sân vận động rất lớn, thực tế là phần lớn vị trí ở đây đều không nhìn rõ l*иg bát giác, ai nấy đều phải ngửa cổ xem màn hình.
Cảm giác cứ như bỏ một đống tiền ra để cùng nhau tụ tập xem tivi vậy.
Khả năng hồi phục da của Tần Miễn rất tốt, vết thương trên bắp chân đã bong vảy, để lộ lớp thịt màu đỏ sẫm.
Trong hiệp một, Leonid kiểm soát khoảng cách cực kỳ tốt.
Mỗi khi Tần Miễn định tấn công vào trung lộ, Leonid lại tung những cú quét trụ (low kick).
Chẳng mấy chốc, những cú đá đó đã làm vết thương mới trên chân Tần Miễn rỉ máu.
Một khi đã tự nguyện tham gia thi đấu thì không có lý lẽ kiểu “chân tôi bị thương rồi, tôi bảo anh đừng có đá vào đó”.
Cho đến khi tiếng chuông kết thúc hiệp đấu vang lên, Tần Miễn vẫn chưa đấm trúng Leonid được phát nào.
Về cơ bản, hiệp này cậu hoàn toàn bị áp đảo.
Leonid cũng thật đáng sợ, một người đã gần bốn mươi tuổi rồi mà thể lực và kỹ thuật vẫn bùng nổ đến vậy sao?
Hiệp hai, Leonid vừa mở màn đã phô diễn chiêu bay gối (flying knee) thương hiệu.
Chiêu này rất đẹp mắt, là tuyệt kỹ thành danh năm xưa của Leonid.
Chạy đà rồi bật nhảy, cùng lúc gập gối lao tới, lợi dụng trọng lượng cơ thể và quán tính để tăng cường sức mạnh cho cú húc gối vào đối thủ.
Cú bay gối không trúng, Tần Miễn phản đòn trúng hai đấm.
Leonid lùi lại, Tần Miễn lập tức lao tới ôm lấy eo Leonid định thực hiện cú vật.
Leonid vẫn còn sung sức, không để Tần Miễn vật ngã, thậm chí còn nhân lúc Tần Miễn áp sát ôm eo mình mà dùng cánh tay khóa cổ đối phương, định thực hiện đòn siết cổ (guillotine choke).
Khán giả tại hiện trường bắt đầu hò reo.
Đòn siết của Leonid quả thực rất dễ thành công, vì tay anh ta ngắn và thô.