- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Hôn Ba Phút
- Chương 49
Hôn Ba Phút
Chương 49
Hà Lĩnh Nam suy nghĩ một chút, hỏi: “Uống thuốc ngủ có được không?”
“Loại thuốc ngủ có thể vượt qua kiểm tra doping trước trận đấu đều không có tác dụng.”
Hà Lĩnh Nam thở dài, liếc nhìn cái chân đang bị thương của Tần Miễn: “Cho tôi xem chút được không?”
Tần Miễn do dự một lát, rồi kéo ống quần lên, để lộ bắp chân đang quấn băng gạc.
Hà Lĩnh Nam hỏi: “Vết thương dài bao nhiêu?”
Tần Miễn dùng ngón trỏ và ngón cái ướm một khoảng bằng một đốt ngón tay trên lớp gạc: “Chỉ có đoạn dưới này là hơi sâu, còn lại đều khá nông.”
Hà Lĩnh Nam gật đầu, lại hỏi: “Cậu định khi nào thì về nước?”
Lần này Tần Miễn im lặng một lúc mới trả lời: “Để một thời gian nữa đã.”
Hà Lĩnh Nam nói: “An ninh trong nước tốt, đội ngũ huấn luyện cũng đầy đủ, cậu cứ ở lì tại Tân Đề làm cái gì, đánh xong trận này thì mau về đi.”
Tần Miễn nghiêng mặt nhìn anh: “Còn anh thì sao? Anh định ở lại Tân Đề à?”
Hà Lĩnh Nam nghiến răng: “Đừng có quản chuyện của tôi.”
Đúng vậy, Tần Miễn không nên quản chuyện của anh.
Hợp đồng hai tháng sắp kết thúc, bọn họ cũng sắp đường ai nấy đi.
Tuổi thơ của Tần Miễn đã đủ khổ cực rồi, cậu nên ở một nơi an toàn, sống một cuộc đời bình yên bên gia đình mình.
Nghĩ đoạn, Hà Lĩnh Nam hỏi: “Sức khỏe của bố cậu thế nào rồi?”
Tần Miễn trả lời: “Đã qua giai đoạn cao điểm tái phát năm năm rồi, coi như là đã hồi phục hoàn toàn.”
Hà Lĩnh Nam không tự chủ được mà nhếch môi.
Anh không nghĩ đây là do ông Tần Đại Hải may mắn, bị ung thư gan mà vẫn khỏi được.
Đơn giản là vì Tần Miễn đã chịu khổ quá nhiều, ông trời rốt cuộc cũng muốn đối xử tốt với cậu nhóc hoang dã này một chút.
Con mèo trắng đang nằm ngủ giữa hai người trong tư thế như một con hải cẩu nhỏ.
Hà Lĩnh Nam đưa tay ra, xoa xoa sau gáy nó.
Con mèo khịt khịt mũi, mắt vẫn nhắm nghiền.
Hà Lĩnh Nam chú ý đến quyển tập tô chữ bị tờ tạp chí thể thao đè lên nhưng vẫn lộ ra một góc: “Học đến đâu rồi?”
Hỏi xong anh liền thấy hơi hối hận, sợ Tần Miễn nghĩ mình đang mỉa mai cậu.
Hồi bố anh – ông già họ Hà còn sống, anh suốt ngày cãi nhau với ông, lúc nóng lên còn lỡ lời bảo ông đến cái chữ “Diệu” trong tên Hà Vinh Diệu cũng viết không xong.
Nét cuối cùng của chữ “Quang” đáng lẽ phải móc lên, vậy mà ông già cứ viết thành nét cong.
“Cũng chưa biết được mấy chữ.” Tần Miễn nói.
Hà Lĩnh Nam quan sát Tần Miễn: “Coca?”
Tần Miễn nhìn thẳng vào anh, hơi ngẩng cằm, hiểu ý anh muốn gì.
Cậu cầm lấy chiếc điện thoại bên cạnh, hà một hơi vào màn hình, rồi dùng ngón tay viết hai chữ “Coca” lên đó.
Hà Lĩnh Nam tăng độ khó: “Con mèo.”
Tần Miễn lại viết thêm chữ “Mèo”.
Hà Lĩnh Nam nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngóm, rồi dời tầm mắt sang khuôn mặt Tần Miễn: “Tên tôi, cậu biết viết không?”
Tần Miễn khựng lại một lát, rồi viết từng chữ một lên màn hình điện thoại: Hà, Lĩnh, Nam.
Nhìn người khác viết tên mình mang lại một cảm giác xa lạ kỳ lạ.
Giống như việc ngoài rửa mặt sáng tối ra thì anh cơ bản không bao giờ soi gương, anh nhìn mặt người khác rất nhiều nhưng nhìn mặt mình thì rất ít.
Tần Miễn viết tên anh rõ ràng là rất trôi chảy, còn trôi chảy hơn cả chữ “Mèo”.
Lúc viết chữ “Mèo”, cậu còn khựng lại một chút ở phần bên phải, nhưng viết tên anh thì không hề có một nhịp dừng nào.
- 🏠 Home
- Đam Mỹ
- HE
- Hôn Ba Phút
- Chương 49