Tần Miễn bước vào nhà, con mèo trắng từ trong tay cậu ngọ nguậy thoát ra, bò toài đến bên chân Tần Miễn, kêu "meo meo" nũng nịu.
Tần Miễn ngẩng đầu nhìn cậu: “Thầy Hà.”
“Ờ.” Hà Lĩnh Nam đáp một tiếng.
Tần Miễn: “Vẫn chưa ngủ à?”
Lòng Hà Lĩnh Nam đang sốt sắng, trực tiếp bỏ qua những lời chào hỏi xã giao này: “Trận đấu còn hai tuần nữa, chân cậu bị thương, thế này chắc phải rút lui rồi chứ?”
“Không rút.” Tần Miễn hờ hững nói, sau đó dưới ánh mắt chấn động của Hà Lĩnh Nam, anh đi vòng qua cậu, dẫn theo con mèo trắng một trước một sau đi vào phòng ngủ.
Huấn luyện viên vào cửa ngay sau đó, nghe thấy cuộc đối thoại của họ, bèn ghé lại cạnh Hà Lĩnh Nam nói: “Giúp tôi khuyên Tần một chút, sức khỏe mới là vốn liếng.”
Hà Lĩnh Nam quay người đi theo một người một mèo, đẩy cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ của Tần Miễn ra: “Tại sao không rút?”
Tần Miễn dường như không ngờ cậu sẽ đi theo vào, anh cúi người nhặt một cuốn tạp chí thể thao trên bàn trà, đè lên cuốn tranh ảnh nhận biết chữ màu sắc sặc sỡ, sau đó xoay người lại: “Bởi vì không muốn.”
Nói xong, Tần Miễn ngồi xuống sofa, cầm điều khiển từ xa bật tivi, ánh sáng xanh mờ ảo hắt lên ngũ quan của anh, Tần Miễn lấy điện thoại ra, lướt vài cái... một đoạn phim người lớn còn nặng đô hơn cả lần trước đột ngột truyền lên màn hình tivi, bắt đầu gào thét ầm ĩ.
Hà Lĩnh Nam đờ người nhìn mảng thịt trắng hếu trên màn hình.
“Thầy Hà.” Tần Miễn lại nói: “Nếu cậu không phiền thì mời cậu ra ngoài cho, loại phim này tôi thích một mình thưởng thức hơn.”
Cái cảm giác lời định nói ra lại nghẹn ở cổ họng thật chẳng dễ chịu gì, bây giờ nói chuyện với Tần Miễn chính là cảm giác đó, huống hồ Hà Lĩnh Nam vừa trải qua chuyện tim suýt chút nữa rơi khỏi l*иg ngực vì sợ hãi, cái cảm giác sợ hãi sau đó ập đến, cậu liếc nhìn màn hình tivi náo nhiệt tưng bừng, hậm hực mắng: “Đồ thần kinh!”
Bản thân Hà Lĩnh Nam cũng có căn bệnh về phương diện này, bình thường cậu đều cố gắng tránh các từ liên quan, lần này là thật sự không nhịn được.
Tần Miễn ngồi trên sofa, nhướng mí mắt nhìn cậu, nhìn một lát mới hỏi: “Thầy Hà, cậu đang giận à? Vì tôi không chịu rút lui?”
Kèm theo tiếng ồn khó nghe trong tivi, Hà Lĩnh Nam nghiến răng nghiến lợi nói: “Không, tôi vui lắm. Cậu không bằng lòng rút lui thì liên quan gì đến tôi.”
Tần Miễn dời tầm mắt quay lại màn hình, hàng lông mi rủ xuống trong mắt Hà Lĩnh Nam lộ ra vẻ cô độc không rõ nguyên do.
“TAS đã cho tôi tất cả, chỉ riêng đợt quảng bá cá nhân trước trận đấu đã tiêu tốn hàng chục triệu.” Tần Miễn nói: “Bảo tôi đánh, tôi phải đánh.”
Hà Lĩnh Nam lần này đã nghe hiểu, cũng không khuyên nữa, ngồi xuống sofa, ngăn cách với Tần Miễn bởi một con mèo trắng.
Tần Miễn liếc nhìn cậu một cái, cầm điều khiển từ xa, tắt đi đoạn phim người lớn mang tính chất đuổi khách kia.
“Cái chứng liệt dương của cậu ấy.” Hà Lĩnh Nam khơi mào câu chuyện: “Không phải do bệnh lý, bác sĩ có kiểm tra ra là vì nguyên nhân gì không?”
“Mất ngủ lâu ngày, chức năng nội mạc mạch máu bị ảnh hưởng.” Tần Miễn trả lời.
Hà Lĩnh Nam: “Cậu cũng mất ngủ à?”
Tần Miễn xoáy vào trọng điểm hỏi lại: “Cũng?”
“Thì thuận miệng nói thế thôi, tôi thính ngủ, không mất ngủ.” Hà Lĩnh Nam nhìn anh: “Cậu mất ngủ thế nào? Không ngủ được hay là tỉnh dậy sớm?”
Tần Miễn: “Đều không phải, sau khi ngủ say không có giấc ngủ sâu.”