Chương 47

Mũi vẫn thấy ngứa, cậu quay đầu lại, đi về phía quầy lễ tân, chộp lấy bó hoa tươi đang đặt ngang trên đó ném xuống đất, giơ chân hung hăng giẫm một cái.

Mùi hoa càng nồng nặc hơn, cậu hắt hơi một cái.

“Mẹ kiếp!” Hà Lĩnh Nam quay đầu nhìn Khả Lạc: “Tên biếи ŧɦái đó rốt cuộc muốn làm cái gì?”

Khả Lạc: “Ai mà biết bọn chúng muốn làm gì? Dù sao bọn chúng chắc chắn chẳng nghĩ chuyện gì tốt đẹp đâu.”

“Cần cậu nói chắc.” Hà Lĩnh Nam lườm hắn một cái.

Khả Lạc: “Tên này lúc đón anh Miễn ở sân bay đã nói rồi, hắn là người của Voi Hoang, Voi Hoang cậu nghe nói qua rồi chứ, chính là cái tổ chức hễ không có việc gì là lại đi đốt đền chùa nhà người ta ấy.”

Hà Lĩnh Nam gật đầu.

Đốt đền chùa nhà người ta, đó chẳng phải là băng đảng xã hội đen sao.

Nghĩ lại thì có chút ấn tượng, cậu từng đi đến một ngôi đền Thần Tượng, bốn chân của bức tượng Thần Tượng đều bị đốt đen thui, bên cạnh có một đoàn du lịch, Hà Lĩnh Nam ghé tai nghe lỏm lời thuyết minh, hướng dẫn viên nói con Thần Tượng này chính là bị tổ chức Voi Hoang đốt đen chân.

Xã hội đen tìm Tần Miễn làm gì.

Phiền phức.

Mẹ nó, sao Tần Miễn còn lề mề chưa đi lên.

Câu lạc bộ chỉ có hai tầng, không có thang máy. Nghe thấy tiếng bước chân vang lên ở cầu thang, Hà Lĩnh Nam còn chạy nhanh hơn Khả Lạc, là người đầu tiên đến đầu cầu thang.

Tần Miễn dừng lại cách nửa đoạn cầu thang.

Nhìn rõ vết máu trên ống quần Tần Miễn, tim Hà Lĩnh Nam thắt lại.

Hà Lĩnh Nam chậm bước đi xuống hai bậc, Tần Miễn vậy mà lại lùi lại mấy bậc, lùi về góc cầu thang, nửa thân dưới đều giấu sau tay vịn góc cầu thang.

Hà Lĩnh Nam: “Bệnh tâm thần không lây qua không khí đâu, không cần cách xa tôi như thế.”

Trong mắt Tần Miễn xẹt qua một tia ngạc nhiên rõ rệt, anh ôn tồn trần thuật: “Cậu sợ máu.”

Hiểu ra ý của Tần Miễn, Hà Lĩnh Nam mím môi, hốc mũi có chút cay cay, bó hoa chết tiệt, phải vứt vào thùng rác lớn ngoài cửa mới được, mùi quá.

Cuối cùng, cậu chỉ có thể quay người bước ngược lên cầu thang.

“Anh Miễn!” Khả Lạc hấp tấp lao xuống, vừa nhìn thấy Tần Miễn, hai mắt trợn ngược như sắp rơi ra ngoài: “Chuyện gì thế này!”

Khả Lạc dìu Tần Miễn lên lầu, may mà chuyên gia dinh dưỡng Nghê Hân Hân trước đây là bác sĩ ngoại khoa.

Sau khi kiểm tra vết thương ở bắp chân Tần Miễn, Nghê Hân Hân cau chặt mày: “Không được, phải đi bệnh viện khâu, vết thương quá sâu.”

Cái cánh trang trí chìa ra sau xe thể thao đã va trúng Tần Miễn, cho dù tên khốn đó có đạp phanh thì tốc độ vẫn khá nhanh, vết thương để lại trên chân Tần Miễn giống như bị dao cắt ngang, tệ hơn những gì Hà Lĩnh Nam tưởng tượng.

Vợ chồng Nghê Hân Hân và huấn luyện viên cùng đưa Tần Miễn đến bệnh viện để khâu vết thương.

Hà Lĩnh Nam đứng ở cửa hút thuốc, vốn định giả vờ không cố ý tạo ra cảnh Tần Miễn và mọi người quay về thì cậu vừa vặn đang ở dưới lầu hút thuốc, nhưng hút hết ba điếu, cổ họng bắt đầu đau, đành phải thôi, quay lại phòng khách túm lấy con mèo trắng đang ngủ lờ đờ ra nghịch.

Con mèo không biết là đổi tính hay đã quen thân với cậu, không cào cũng không cắn, cứ rầm rì hưởng thụ sự vuốt ve ôm ấp.

Mùi mèo con thật dễ ngửi mà.

Xe dừng lại trong sân, Hà Lĩnh Nam duy trì tư thế hai tay nhấc nách con mèo dựng lỗ tai lên nghe.