Chương 44

Đi đến bên cạnh Tần Miễn, Tần Miễn hiểu ý giúp cậu hỏi ra: “Chữ ký trên áo phông em lấy nhiều thế này, là mang hộ người khác à?”

“Mang về trường bán cho bạn cùng học.” Thiếu niên nói xong, lấy bút và sổ từ trong ba lô ra rồi đứng dậy.

Cuốn sổ làm bằng da đà điểu, bề mặt xù xì toát lên vẻ đắt tiền, thiếu niên lật trang xoạch xoạch, phía trước đều đã ký kín chỗ, lật mãi đến mấy trang cuối cùng của cuốn sổ.

Tần Miễn đón lấy bút: “Áo phông cũng bán cho tôi một chiếc đi.”

“Thế sao được... tặng anh luôn!” Thiếu niên cúi người lấy một chiếc áo phông từ trong ba lô ra, hào phóng đưa cho Tần Miễn.

Tần Miễn tay cầm bút, liếc mắt nhìn Hà Lĩnh Nam, Hà Lĩnh Nam nhận tín hiệu, đưa tay đón lấy chiếc áo phông.

Thiếu niên lật mở trang áp phích TAS trong sổ, đưa đến trước mặt Tần Miễn, chỉ vào chính giữa: “Ký ở đây này, viết to một chút.”

Tần Miễn viết xong tên, thiếu niên hài lòng nhìn nhìn, lại hỏi: “Năm nay anh có kế hoạch đánh bẹp tên tân binh kia không? Em nhìn hắn siêu ngứa mắt, Kỷ Thác ấy, hiệp đầu tiên hãy đánh cho thằng nhóc đó ngủ luôn đi! Cho hắn thấy một chút sự uy hϊếp đến từ nhà vô địch.”

Hà Lĩnh Nam: “...”

Cậu cầm chiếc áo phông nhìn sang Tần Miễn, đoán rằng Tần Miễn đã cảm nhận được không ít sự uy hϊếp đến từ nhà vô địch rồi.

Chỉ thấy Tần Miễn một lần nữa lấy lại cuốn sổ từ tay thiếu niên, chỉ vào cái tên trên đó, vì thông cảm thiếu niên không biết tiếng Trung nên anh cố ý nói tiếng Anh chậm lại: “Hai chữ này, đọc là Tần Miễn.”

Thiếu niên: “...”

Hà Lĩnh Nam: “...”

Tần Miễn: “Bao nhiêu tiền, em vẫn là nên bán cho tôi đi.”

Thiếu niên gật đầu: “Dạ được, tiền mặt hay chuyển khoản ạ?”

Trên đường về, Hà Lĩnh Nam ngồi cùng Tần Miễn trong một chiếc xe kinh doanh, chỗ ngồi sát cạnh Tần Miễn.

Mặc dù bình thường gương mặt Tần Miễn cũng là kiểu tâm lặng như nước không góc chết, nhưng vừa mới trải qua chuyện đứa trẻ da trắng kia, cậu dường như phân biệt được một chút cảm xúc khác lạ trên mặt Tần Miễn.

Có lòng muốn an ủi Tần Miễn, nhưng hễ cứ nghĩ đến chuyện đó là lại không nhịn được muốn cười. Bộ dạng đứa trẻ da trắng khi nghe Tần Miễn nói hai chữ kia đọc là Tần Miễn, cái miệng há hốc thành hình chữ "o" trông quá buồn cười.

“Thằng nhóc đó chắc là không phân biệt được mặt người châu Á, cậu với Kỷ Thác chẳng có điểm nào giống nhau cả... Phụt!” Vô tình bật cười thành tiếng, Hà Lĩnh Nam giơ tay đỡ lấy hai bên má mình.

“Không sao.” Tần Miễn nhìn sang cậu: “Cậu cứ cười đi.”

Được phép, Hà Lĩnh Nam cúi đầu bắt đầu cười, may mà cậu vẫn còn chút lương tâm chưa mất hết, biết Tần Miễn là vì muốn lấy cho cậu chiếc áo phông có chữ ký của Leonid này nên mới có chuyện phía sau.

Chiếc xe dừng lại trước cửa câu lạc bộ, chỗ ngồi của Hà Lĩnh Nam ở phía ngoài, cậu kéo cửa xe là người đầu tiên xuống xe.

Vừa xuống xe, đã thấy một người đàn ông tay cầm bó hoa tươi đứng cạnh cửa chính câu lạc bộ, nhìn ngoại hình thì rõ ràng là người Tân Đề.

Hà Lĩnh Nam đang thắc mắc người này làm gì, thì thấy đối phương giơ bó hoa trong tay về phía chiếc xe: “Anh Tần, nể mặt đi uống tách cà phê nhé?”

“Xin lỗi, đang trong giai đoạn giảm cân, không thể uống cà phê.” Tần Miễn nói.

Có người dùng hình thức phô trương như vậy đến tìm Tần Miễn, nghe giọng điệu của Tần Miễn hình như cũng quen biết đối phương.