Kỷ Thác cười rạng rỡ vỗ vỗ vào vai Kha Lạc.
Gã thanh niên bên cạnh định nói gì đó, nhưng bị ánh mắt "mày lại chê tao chưa chết đúng không" của Kỷ Thác làm cho nghẹn họng.
Kỷ Thác quay sang Tần Miễn: “Hai năm trước không đấu với cậu, đúng thật là do chấn thương lưng. Sau Tết nhé, hãy hẹn sớm đi, nửa đầu năm, OK chứ?”
“Được.” Tần Miễn đáp.
“Leonid không dễ đối phó đâu, cậu cố lên.” Kỷ Thác nói thêm.
Tần Miễn: “Cảm ơn.”
“Đài truyền hình địa phương vẫn còn hẹn phỏng vấn với tôi.” Kỷ Thác chỉ tay về phía lối ra hành lang: “Tôi đang vội đi, hôm khác mời cậu ăn cơm nhé, đúng rồi, cậu không ăn được thịt lợn đúng không?”
Tần Miễn không trả lời ngay, dáng vẻ như đang cân nhắc xem nên từ chối lời mời dùng bữa thế nào, cuối cùng có lẽ vì quá để tâm đến câu hỏi cuối cùng của Kỷ Thác nên anh đáp: “Có thể.”
“Được.” Kỷ Thác làm bộ muốn đi, rồi lại quay lại đánh giá Tần Miễn từ trên xuống dưới: “Nhưng mà... cậu cao hơn tôi một chút nhỉ? Khung xương của cậu cũng rộng, nếu giảm cân vất vả quá thì hẹn ở hạng trung cũng được.”
Tần Miễn: “Không cần.”
Kỷ Thác gật đầu, xoay người bước ra khỏi phòng.
Buổi gặp mặt kết thúc, Tần Miễn quay lại phòng nghỉ thay một bộ đồ thể thao màu xanh da trời, đối với Tần Miễn mà nói thì đây là một màu sắc hoạt bát hiếm thấy, trông khá khác biệt so với thường ngày.
Năm nay Tần Miễn hai mươi bốn tuổi.
Khi Hà Lĩnh Nam quen biết anh, Tần Miễn đã là một bộ dạng già dặn trước tuổi, đôi khi nghĩ đến đây cậu lại thấy không thoải mái, dường như cái đoạn thời gian Tần Miễn là một đứa trẻ bình thường có chút ngây thơ cũng đã bị bộ phim "Nắng Ấm" cắt bỏ đi mất rồi.
Bên ngoài hội trường, đám đông người hâm mộ vẫn chưa giải tán, Khả Lạc lại gần huých vào vai Hà Lĩnh Nam: “Có phải cậu tiêm nhầm vaccine dại giả rồi không?”
Hà Lĩnh Nam: “Hả?”
Khả Lạc: “Cậu phát bệnh rồi đấy, vừa nãy nếu không có anh Miễn lên cản, cậu suýt chút nữa là cắn chết người ta rồi!”
Hà Lĩnh Nam nhất thời không biết Khả Lạc đang dùng biện pháp tu từ cường điệu hay là đang nói chuyện thật, lập tức trợn tròn mắt: “Tôi cắn người rồi à!?”
Khả Lạc: “Không có... Cậu hét cái gì, nhỏ tiếng thôi!”
Hà Lĩnh Nam khẽ thở phào nhẹ nhõm, buông lỏng tâm trạng.
Khả Lạc: “Thật ra cũng chẳng có gì, tên đàn em kia của Kỷ Thác chắc thật sự nghĩ cảnh trong “Nắng Ấm” là dàn dựng, hắn ta chắc chắn lớn lên trong thuận lợi, những đau khổ nhìn thấy đều là diễn trong phim thôi. Hắn chưa từng thấy, cũng không tưởng tượng nổi những chuyện anh Miễn đã trải qua, thời đại bây giờ, người đi tranh đồ ăn với chó hoang dù sao cũng vẫn là số ít.”
Hà Lĩnh Nam nghe mà hơi ngẩn người, không ngờ có thể nghe được những lời này từ miệng Khả Lạc.
Cậu nheo mắt: “Cậu nói thật đi, cậu thực chất là Sprite chứ không phải Khả Lạc đúng không?”
Khả Lạc: “Ý gì hả!”
“Khen cậu đấy.” Hà Lĩnh Nam nói: “Mát lạnh thấu tim, tâm hồn bay bổng.”
“Tôi là fan của anh! Tôi hâm mộ anh chết đi được!”
Một tiếng hét bằng tiếng Anh đầy phấn khích và mạnh mẽ thu hút sự chú ý của Hà Lĩnh Nam, nhìn về phía nguồn âm thanh, một thiếu niên da trắng đang đứng trước mặt Tần Miễn xin chữ ký.
Hà Lĩnh Nam lập tức rảo bước đi tới... khi thiếu niên đặt ba lô xuống đất, cúi xuống mở ba lô lấy bút và sổ, cậu kinh ngạc nhìn thấy trong ba lô nhét mấy chiếc áo phông có chữ ký của Leonid!