Sau đó đến lượt ví tiền của anh. Cua lục lọi một hồi, miệng lẩm bẩm chửi rủa.
Trong ví chẳng còn nổi một đồng tiền lẻ. Chiều nay khi ăn ở quán ven đường, gặp một cậu bé dắt em gái đi ăn xin, Hà Lĩnh Nam đã vét sạch tiền lẻ đưa cho chúng rồi.
Cua kéo khóa ngăn trong, rút tấm vé ra. Một tiếng "soạt" vang lên, răng khóa móc vào làm tấm vé bị rách một đường dài bằng nửa ngón tay.
Tim Hà Lĩnh Nam thót lại, các ngón tay vô thức siết chặt thành nắm đấm.
Nhưng rốt cuộc, tay anh cũng chỉ siết chặt lại mà thôi. Anh cắn răng, tiếp tục nằm im chịu trận trên mặt đất. Anh không thể xảy ra xung đột với đám thổ địa này, giấy phép lao động sắp hết hạn mà ông chủ cứ chần chừ mãi chưa làm giấy tờ. Nếu chẳng may bị gô cổ lên đồn cảnh sát, người bị trục xuất chắc chắn là anh.
Anh có lý do để phải bám trụ lại Tân Đề bằng mọi giá.
"Mày trừng mắt nhìn tao à?" Cua ngồi xổm xuống, vỗ bốp một cái vào mặt Hà Lĩnh Nam, rồi bồi thêm cái nữa. Có lẽ thấy Hà Lĩnh Nam chẳng có phản ứng gì thú vị, Cua dừng tay, thở dài.
"Mấy năm trước mày không phải đi châu Phi chụp động vật à? Nghe đồn mày từng quay phim tài liệu đoạt giải, nhϊếp ảnh gia lừng danh cơ mà, chắc chắn phải có tiền chứ? Tao đòi một vạn có nhiều nhặn gì đâu? Thôi được, tao nể tình, sau này nếu mày rủng rỉnh thì đưa tao vào đầu tháng, còn kẹt quá thì tao đến thu vào cuối tháng, thế nào?"
Hà Lĩnh Nam vẫn im lặng.
Trong lòng anh trào dâng nỗi chán chường. Còn hơn mười ngày nữa là Tết, anh vốn định về nước thăm Hà Tiểu Mãn, nhưng với những nắm đấm cứ giáng thẳng vào mặt thế này, chắc mười ngày nữa cũng chưa hết sưng.
Không thể để Hà Tiểu Mãn nhìn thấy bộ dạng này của anh được, vậy là năm nay lại lỡ hẹn không về rồi.
Haizz.
Thấy Hà Lĩnh Nam trơ ra không thèm để ý, Cua liếc nhìn tấm vé trên tay. Trời tối đen, có lẽ hắn cũng chẳng nhìn rõ chữ gì, bèn cầm tấm vé giấy cứng đập bem bép vào mặt Hà Lĩnh Nam: "Có tiền đi xem mấy con ả nhảy nhót uốn éo mà không có tiền trả lãi cho tao à?"
Hà Lĩnh Nam giơ tay lên định lấy lại tấm vé. Cua lùi lại một bước khiến anh chới với, tay quơ vào khoảng không rồi hạ xuống: "Không phải biểu diễn, là thi đấu."
Cua đưa tấm vé sát mặt, cố căng mắt ra nhìn chữ, vài giây sau hắn thẳng tay ném toẹt xuống đất, rồi dí ngón trỏ vào trán Hà Lĩnh Nam hét lên: "Nói nhảm cái gì! Mày tưởng tao không biết chữ sao? Lôi nó dậy! Lôi nó dậy! Hôm nay tao nhất định phải đánh chết thằng chó này!"
Hai tên đàn em xốc nách Hà Lĩnh Nam dựng dậy. Những cú đấm của Cua giáng xuống người anh, vang lên những tiếng bịch bịch nặng nề.
Dịch vị chua loét và đắng ngắt trào ngược lên cổ họng, mùi tanh hôi lẫn với mùi máu tươi nóng hổi. Mùi máu người dường như còn tanh hơn bất kỳ loài thú nào khác.
Cơn đau dần trở nên tê dại, ranh giới giữa kẻ đánh và người bị đánh cũng nhòa đi. Dường như anh đã định phản kháng theo bản năng, nhưng rồi cơ thể lại buông xuôi bất lực.