Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Hôn Ba Phút

Chương 38

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tên nhóc hoang dã này cứ mỗi lần gọi anh là "thầy Hà" thì lại giống như đang gãi đúng chỗ ngứa của anh vậy, Hà Lĩnh Nam ẩn ý nhìn vào vết sẹo màu sẫm trên môi dưới của Tần Miễn: “Không sao, tôi cũng rất thất lễ, hy vọng cậu cũng đừng bận tâm.”

Tần Miễn: “Cậu có thể cho tôi biết ban ngày cậu uống loại thuốc gì không?”

Cảm giác giống như đang được gãi rất thoải mái thì đột nhiên đối phương dừng tay lại rồi búng cho anh một cái đau điếng.

Anh mím môi, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Nửa đêm không ngủ đi xem phim mà còn không “tự sướиɠ”, chuyện kỳ quặc như vậy tôi còn chưa hỏi cậu, cho nên cậu cũng đừng hỏi tôi có được không?”

Tần Miễn im lặng nhìn anh một lát, nhấc con mèo trên vai xuống đặt lên ghế sofa, sau đó ngẩng đầu nhìn Hà Lĩnh Nam: “Bởi vì tôi bị rối loạn chức năng.”

Hà Lĩnh Nam chưa kịp phản ứng, hỏi lại: “Rối loạn gì?”

Tần Miễn: “Rối loạn... chức năng nam giới.”

Nam giới.

Rối loạn chức năng.

Nam giới.

Bất lực?

Hả?

Hà Lĩnh Nam cảm thấy mình như vừa bị sét đánh ngang tai.

Thật sự rất khó để liên tưởng Tần Miễn với hai chữ "bất lực", bởi vì Tần Miễn sở hữu một khuôn mặt trái ngược hoàn toàn với căn bệnh này.

Tivi vẫn chưa tắt, đúng lúc đang tạm dừng ở một khung hình đặc tả khiến người ta phải đỏ mặt.

Thật sự là, quá chói mắt Hà Lĩnh Nam rồi.

Anh còn cố tình ngẩng đầu nhìn Tần Miễn, thần sắc của Tần Miễn trông vô cùng nghiêm túc.

Con mèo trắng ngồi trên ghế sofa, liếʍ liếʍ móng vuốt, rồi huênh hoang vẫy vẫy cái đuôi xù bông.

Hà Lĩnh Nam chưa bao giờ cảm thấy việc nói chuyện lại khó khăn đến thế, môi trên và môi dưới như bị dán chặt bởi keo dính, một lúc lâu sau, cuối cùng anh cũng phá vỡ sự im lặng: “Bao lâu rồi?”

“Hai năm.” Tần Miễn đáp.

Đầu óc Hà Lĩnh Nam nổ vang một tiếng, không ngờ lại thời gian dài đến vậy, anh chớp chớp mắt: “Đã đi khám bác sĩ chưa?”

“Khám rồi.” Tần Miễn nói: “Không phải do bệnh lý.”

Hà Lĩnh Nam gật đầu, một lúc sau, anh vẫn mang tâm lý cầu may mà thốt ra một câu: “Cậu lừa tôi đúng không?”

“Cậu chẳng phải đã nhìn thấy rồi sao.” Trong lúc trả lời, Tần Miễn cúi người nhặt chiếc điều khiển từ xa trên bàn trà, thoát khỏi chế độ trình chiếu, khung hình đặc tả gây xấu hổ kia biến trở lại thành kênh tin tức tiếng Anh địa phương.

Tiếng phát thanh tiếng Anh lấp đầy sự im lặng trong căn phòng, khiến Hà Lĩnh Nam có thêm một chút cảm giác an toàn khó hiểu.

“Hà Lĩnh Nam, đến lượt cậu trả lời, cậu uống thuốc gì?” Tần Miễn hỏi.

Hà Lĩnh Nam thở hắt ra một hơi, dùng giọng điệu đùa cợt để nói lời thật lòng: “Thuốc trị bệnh tâm thần.”

Nói xong, anh quyết định đơn phương chấm dứt cuộc đối thoại, quay người bước ra khỏi phòng ngủ của Tần Miễn, đi thẳng ra khỏi cửa biệt thự, đứng dưới ánh đèn đường, cùng với dăm ba con thiêu thân đang vỗ cánh loạn xạ, anh châm điếu thuốc bên môi.

Gió đêm thổi tới một mùi hương hoa nồng nàn lạ thường, Hà Lĩnh Nam nhìn về phía bồn hoa nhỏ mà chủ nhà để lại, có rất nhiều loài hoa ở trong nước cũng có, chỉ là ở bên Tân Đề này chúng mọc tươi tốt hơn, hoa cũng nở to hơn.

Đầu óc được chất nicotin làm cho thư giãn, chuyện của Tần Miễn cứ thế len lỏi vào tâm trí anh.

Khi Tần Miễn nhắc đến khiếm khuyết của bản thân thì tỏ ra khá bình tĩnh, Hà Lĩnh Nam cũng không tiện thể hiện vẻ mặt kinh hãi, nhưng thực tế, anh đã kinh động đến mức muốn mọc cánh bay lên đâm sầm vào bóng đèn đường như đám thiêu thân kia rồi.
« Chương TrướcChương Tiếp »