"Không cần đâu bác ơi!" Hà Lĩnh Nam vội vàng nói.
Căn bệnh của Hà Tiểu Mãn là bẩm sinh, dị tật tim, loại bệnh mà có tiền cũng chưa chắc đã chữa khỏi, bao nhiêu bệnh viện đều không nhận.
May mắn gặp được giáo sư Lưu, bác đã làm phẫu thuật chỉnh hình cho Hà Tiểu Mãn, kéo theo đó là một loạt các vấn đề như dạ dày yếu do thiếu máu nuôi tim cũng khỏi hẳn, bây giờ con bé chẳng khác gì người bình thường.
Ân huệ này Hà Lĩnh Nam vẫn luôn ghi nhớ, đừng nói giáo sư Lưu muốn áo phông có chữ ký, ngay cả khi bảo cậu đóng gói chính con người Leonid vào vali gửi về cho ông, cậu cũng phải tìm cách mà làm cho bằng được.
Cậu gật đầu đồng ý ngay lập tức, đợi vị giáo sư già cúp máy, cơn buồn ngủ cũng tan biến gần hết.
Cậu lần mò trong bóng tối tìm thuốc lá và bật lửa trước ba lô, định ra ngoài hút một điếu.
Cửa phòng ngủ của Tần Miễn vẫn để khép hờ như thường lệ.
Để cho con mèo trắng to lớn kia ra vào, nên không thể đóng cửa.
Con mèo đó hễ không có việc gì là lại vào phòng ngủ của Tần Miễn tuần tra, nếu cửa phòng Tần Miễn đóng chặt, mèo ta sẽ sốt ruột mà gào toáng lên.
Hà Lĩnh Nam đang nhìn chằm chằm vào cánh cửa đó, thì cánh cửa bỗng nhiên rung lên không báo trước, để lộ một khe hở lớn hơn.
Tim cậu hẫng một nhịp, cứ ngỡ là Tần Miễn mở cửa từ bên trong, nhưng cánh cửa chỉ mở ra một khe rộng bằng lòng bàn tay rồi dừng lại.
Một luồng gió đêm mang theo hơi ẩm thổi vào mặt Hà Lĩnh Nam, cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy cửa sổ ngoài phòng khách chưa đóng.
Lẽ ra cậu nên đi thẳng ra cửa để hút thuốc.
Chứ không phải là lén lút nhìn trộm Tần Miễn qua khe cửa rộng bằng lòng bàn tay kia, hành động này quá là biếи ŧɦái.
Đứng chôn chân tại chỗ đấu tranh tư tưởng một hồi, cậu sực nhớ đến câu nói "Cậu biết rồi thì đã sao" của Tần Miễn.
Cảm giác lo lắng bồn chồn khi gặp câu hỏi khó cuối cùng trong kỳ thi tiểu học trào dâng mãnh liệt, à, thật muốn cắn quản bút quá.
Cắn quản bút có hại cho răng, nhưng có lợi cho việc làm bài.
Ngày xưa có hai người, mỗi người đi về phía đối diện với vận tốc khác nhau, vào khoảnh khắc hai người bắt đầu đi, có một con chó cứ chạy đi chạy lại giữa hai người, hỏi đến lúc hai người gặp nhau thì con chó đã chạy được bao nhiêu mét.
Hà Lĩnh Nam không ngờ mình lại nhớ rõ câu hỏi này đến thế.
Ngay trong lúc cậu đang thầm nhẩm lại bài toán đó một lượt, cửa phòng ngủ của Tần Miễn bị gió thổi mở rộng thêm chút nữa.
Mùa này ở Tân Đề toàn là những cơn gió mang phong cách Lâm Đại Ngọc, mềm mại yếu ớt, vừa chạm vào tay đã tan biến, hiếm khi nào thổi được cho cửa rung rinh.
Cậu nhìn quanh trái phải, nín thở, ngước mắt liếc nhìn vào khe cửa.
Để rồi sau đó, cậu ngạc nhiên trợn tròn mắt.
Tiếp tục nín thở, cậu nghiêm túc nhìn trộm thêm một lúc nữa, xác nhận mình không nhìn nhầm.
Trên tivi trong phòng ngủ đang phát không phải là đoạn phim tình cảm nóng bỏng của nam nữ chính trong một bộ phim chính thống nào cả, mà chính là loại phim như cậu đã nghĩ, phim người lớn.
Sau cơn kinh ngạc, Hà Lĩnh Nam dời tầm mắt từ bộ phim trên tivi sang Tần Miễn đang ngồi trên ghế sofa.
So với phim người lớn, Tần Miễn đang xem phim người lớn đối với cậu lại có sức hút hơn nhiều.
Cậu nhìn Tần Miễn với tâm thế đầy hứng thú, nhìn một lúc, cậu phát hiện ra điều bất thường.