"Chúng tôi đã nói hết cho anh biết rồi mà!"
Đồng tử của Cá Chình co rụt lại, gã giơ hai tay lên cao: "Tha cho chúng tôi đi được không?"
"Nhưng tao ghét nhất là hạng người bán đứng khách hàng."
Zhu Lani nói xong liền nâng súng lên, tay kia đè lên thân súng lên đạn, ngón tay đặt vào cò súng.
Ngay khi hắn định bóp cò, thì thấy Cua đột nhiên đẩy mạnh Cá Chình một cái.
Thân hình nặng gần một trăm ký của Cá Chình cứ thế đổ ập về phía hắn như một bóng đen lớn.
Zhu Lani bị đè trúng, ngã dập mông xuống đất.
Hắn hất Cá Chình sang một bên, Cá Chình vùng vẫy muốn cướp súng của hắn.
Zhu Lani không chút do dự gí họng súng vào trán Cá Chình.
Tiếng súng nổ vang kèm theo tiếng vang vọng, máu bắn tung tóe đầy ngực áo hắn.
Chết tiệt, quên mất hôm nay mình mặc quần áo mới.
Zhu Lani đứng dậy, giơ súng nhắm vào Cua vẫn chưa chạy thoát khỏi con hẻm.
Nhìn bước chân lảo đảo vì béo phì của Cua, họng súng khựng lại một nhịp.
Zhu Lani hạ súng xuống, giắt lại ngay ngắn vào sau thắt lưng, rồi sải bước đuổi theo Cua.
Thấy sắp đuổi kịp, hắn tung một cú đá vào chân Cua.
Cua phát ra một tiếng hét thảm thiết không giống tiếng người.
Gương mặt Zhu Lani rạng rỡ vẻ hưng phấn, hắn cưỡi lên người Cua, nâng khuỷu tay lên rồi đột ngột hạ xuống.
Một cú đánh bằng khuỷu tay khiến trán Cua toác ra một mảng máu.
Gã Cua này khá yếu, đánh vài cái đã hoàn toàn nằm im không động đậy.
Zhu Lani cảm thấy mệt và hơi chán, thế là hắn lại rút súng ra chĩa thẳng vào trán Cua.
"Đoàng!"
"Reng reng reng..."
Hà Lĩnh Nam giật mình ngồi bật dậy, quờ quạng một vòng trên giường mới tóm được chiếc điện thoại đang reo.
Cảm giác bị đánh thức đột ngột thật không dễ chịu chút nào, đầu và ngực cậu cứ như sắp nổ tung ra.
Chạm được vào điện thoại, chưa kịp nhìn rõ màn hình, cậu đã nhấn phím bên cạnh để chuyển sang chế độ im lặng.
Sau đó cậu liếc nhìn chiếc giường của Khả Nhạc, thấy giường chiếu không có chút động tĩnh gì, biết là mình không làm Khả Nhạc thức giấc mới yên tâm nhìn vào màn hình điện thoại.
Cứ ngỡ là Cá Chình gọi lại cho mình, nhưng kết quả không phải, mà là một chuyên gia về lĩnh vực tim mạch trong nước, chính là vị chuyên gia đã trực tiếp phẫu thuật cho Hà Tiểu Mãn năm đó.
Bây giờ ở Tân Đề là nửa đêm, trong nước chắc là vừa mới ăn cơm tối xong.
Hà Lĩnh Nam cầm điện thoại đi vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại, hắng giọng rồi bắt máy:
"Giáo sư Lưu, chào bác ạ."
"À, Tiểu Hà à, vẫn đang ở Tân Đề chứ?"
"Dạ, cháu vẫn ở đây ạ." Hà Lĩnh Nam trả lời.
Giáo sư Lưu: "Dạo này thế nào rồi? Lương bổng bên Tân Đề chắc là cao lắm nhỉ?"
"Nhờ phúc của bác, mọi chuyện đều ổn ạ."
"Bác có chuyện này hơi khó mở lời.” đầu dây bên kia vang lên tiếng thở dài của giáo sư Lưu: “Cháu cũng biết đấy, bác ly hôn nhiều năm rồi, quan hệ với con trai vốn không được gần gũi lắm."
"Thằng bé nhà bác lại mê võ thuật tổng hợp, bác thấy trên ba lô của nó in toàn hình Leonid. Xem tin tức thấy bảo Leonid sắp có trận đấu ở Tân Đề, đúng lúc nhớ ra cháu đang ở đó... Tiểu Hà này, cháu có thể giúp bác mua một chiếc áo phông có chữ ký của Leonid rồi gửi về cho bác được không?"
Hà Lĩnh Nam không ngờ lại là chuyện này, đang định lựa lời trả lời thì nghe giáo sư Lưu nói tiếp:
"Bác biết chuyện xếp hàng này nọ rất phiền phức và tốn thời gian, bao nhiêu tiền bác sẽ gửi bù lại cho cháu..."