Dù sao Cá Chình cũng là dân anh chị ở Tân Đề từ đời ông nội, lúc hoàng kim từng mở sòng bạc, đến đời Cá Chình thì sa sút nên mới đi cho vay nặng lãi, sẵn tiện làm thêm mấy vụ làm ăn không mấy sạch sẽ sau lưng.
May mà đàn em của Cá Chình không ít, quen biết cũng rộng, Lý Phú Lập vốn dĩ không phải là người làm ăn chân chính, Hà Lĩnh Nam nghĩ chắc chắn Cá Chình đã từng nghe danh Lý Phú Lập, dù không tìm thấy người thì ít nhất cũng có thể nắm được manh mối hữu ích.
Tiếng "tút tút" vang lên cho đến khi tự động ngắt máy, Cá Chình không nghe điện thoại của cậu.
Cậu gọi lại thêm hai lần nữa, vẫn không thông.
Hà Lĩnh Nam đưa tay day day sống mũi, thở hắt ra một hơi nặng nề.
Cùng lúc đó, tại một con hẻm nhỏ gần phố Vịt ở thủ đô nước Tân Đề.
Bây giờ là ba giờ chiều giờ Tân Đề, nắng đang gắt, mùi nướ© ŧıểυ khai nồng trong góc hẻm đã bị nắng làm dịu đi nhiều.
Mấy con ruồi với cái bụng to màu xanh lục huỳnh quang bay tới, vo ve loạn xạ dọc theo những vết ố tích tụ lâu ngày trên tường.
"Rè rè... rè rè..." Tiếng rung của điện thoại còn có nhịp điệu hơn cả tiếng ruồi kêu.
Người đàn ông trẻ tuổi giơ tay xua xua lũ ruồi, hất cằm về phía Cá Chình ở đối diện:
"Điện thoại của mày reo kìa, không nghe à?"
Cá Chình hoàn toàn không có ý định lấy điện thoại ra khỏi túi quần, gã che chắn trước mặt em trai mình, nói với người đàn ông kia:
"Chúng tôi chưa từng đắc tội với Dã Tượng... Chúng tôi có bán rượu giả thật, nhưng những chai gửi đến chỗ các anh đều là hàng thật 100%, không tin anh cứ kiểm tra từng chai một..."
Người đàn ông vươn cánh tay ra, đặt lên vai một gã đàn em gầy gò đứng bên cạnh.
Gã đàn em này chính là người mà sáng nay Cá Chình phái đến phòng tập boxing để dò hỏi tin tức.
Sáng nay gã vẫn còn khỏe mạnh, mà lúc này lại đang ho khẽ, khóe môi rỉ ra bọt máu, mắt trái cũng sưng vù thành màu tím đỏ, hoàn toàn không mở ra nổi nữa.
Người đàn ông ôm vai đàn em của Cá Chình, thong thả lên tiếng:
"Chuyện rượu giả để nói sau, tao tìm mày là vì tình cờ gặp người bạn này đang tìm người."
Nói đoạn, hắn nghiêng đầu nhìn gã đàn em gần như bị hắn đè bẹp:
"Là vị nào đang tìm Lý Phú Lập ấy nhỉ?"
Cá Chình nuốt một ngụm nước bọt, không cảm thấy cổ họng thông thoáng hơn mà trái lại còn thấy đờm dính dớp chặn kín cổ họng.
Gã đàn em bị phái đi chỉ biết dò hỏi tin tức, gã không nói cho nó biết người bỏ tiền mua tin là ai.
Người đàn ông trước mắt này tên là Zhu Lani, là người của tổ chức Dã Tượng.
Tổ chức này có thể coi là băng đảng xã hội đen địa phương, nhưng cách gọi đúng hơn phải là "phiến quân địa phương".
"Không phải chúng tôi.” Cá Chình nói: “Tôi và Cua chỉ là nhận chút tiền lẻ làm mấy việc vặt thôi..."
Sắc mặt Zhu Lani trở nên mất kiên nhẫn, hắn ngắt lời:
"Cho nên tao hỏi là vị nào đang tìm Lý Phú Lập? Mày không hiểu tiếng người à?"
"Tần Miễn!"
Cua hét lên từ phía sau lưng Cá Chình: “Cái gã ngôi sao đánh boxing ấy!"
Zhu Lani ngẩn người: "Tần Miễn à."
Zhu Lani "chậc" một tiếng, nhìn về phía Cua:
"Boxing và võ thuật tổng hợp (MMA) là hai môn thể thao khác nhau đấy."
"Là gã đánh võ thuật tổng hợp! Tần Miễn của TAS!" Cua lập tức đổi lời tranh trả lời.
Zhu Lani nhếch mép cười, gật đầu với Cua, rồi bất ngờ rút khẩu súng sau lưng ra!