Chương 33

Cậu thấy mình giống như một con chuột bạch bị tiêm loại hóa chất không xác định, đang bị nhà khoa học quan sát chặt chẽ.

Nó cũng giống như cách cậu nhìn những bệnh nhân la hét điên cuồng trong bệnh viện tâm thần, hoặc là cách những bệnh nhân đó nhìn cậu.

Đến mức này, cậu đã phản ứng kịp là Tần Miễn đang tìm kiếm thứ gì.

"Anh tưởng tôi nghiện ma túy à?" Cậu hỏi.

Thực ra điều này cũng chẳng có gì lạ, dù sao Tân Đề cũng là một nơi kỳ quái như thế này, hút thuốc phiện không phạm pháp, buôn bán mới phạm pháp.

"Xin lỗi, tôi..."

Tần Miễn nói, nhưng chưa kịp dứt câu thì Hà Lĩnh Nam đã không cho anh cơ hội đó, cậu rướn người lên cắn mạnh vào môi Tần Miễn.

Cậu cảm thấy đại não của mình chắc chắn có rất nhiều khớp thần kinh bị chập mạch, cơn giận dữ đã đánh thức những xung động vốn bị đè nén bấy lâu.

Cũng không hẳn là lao vào cắn ngay lập tức, mà có khoảng nửa giây dừng lại ở trạng thái tiếp xúc, ép sát, dính chặt lấy nhau, sau đó cậu mới luống cuống mà cắn xuống.

Làm như vậy thì logic hành vi của cậu sẽ dễ hiểu hơn một chút.

Một phần là muốn làm Tần Miễn thấy kinh tởm, một phần khác là cậu đã muốn gặm anh một miếng từ lâu rồi.

Thời gian đối với Hà Lĩnh Nam luôn là một thứ gì đó rất tinh tế.

Cậu có thể bắt trọn được rất nhiều chi tiết.

Ví dụ như thần sắc của Tần Miễn vô cùng chấn động, sau cú sốc đó, biểu cảm của gã này trông cứ như muốn gϊếŧ người vậy.

Nhưng thực ra đó cũng chỉ là cái nhìn thoáng qua có vẻ giống như muốn gϊếŧ người, biểu cảm này quá mạnh mẽ khiến Hà Lĩnh Nam nhất thời không thể nhìn thấu được.

Hà Lĩnh Nam bỗng liên tưởng vô cớ đến một con sư tử đực vừa mới bước vào thời kỳ động dục trên thảo nguyên.

Nhận thấy trái tim mình vẫn đang đập loạn xạ, cậu không chắc là nó vốn dĩ vẫn đập nhanh như vậy, hay là sau khi chậm lại giữa chừng thì bây giờ mới lại đập nhanh lên.

Ánh mắt cậu men theo đôi mắt của Tần Miễn, từ từ bò lên đôi môi của anh, nhìn thấy vết rách đỏ tươi do bị cắn trên môi.

Chút máu đó mang lại một cảm giác choáng váng vừa đủ.

Hà Lĩnh Nam cảm thấy một sự khoái lạc kỳ quái, cậu mở lời:

"Hay là anh cũng đi tiêm phòng đi?"

Cậu vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào Tần Miễn, từ biểu cảm trên mặt không thể đoán được anh đang nghĩ gì.

Sự khoái lạc dần nguội lạnh.

Tần Miễn không đáp, vẫn đứng ở vị trí rất gần cậu.

Hà Lĩnh Nam cảm giác người này sẽ đột ngột ra tay đánh mình, suýt chút nữa đã giơ tay lên đỡ đầu.

Tần Miễn lùi lại một bước, ánh mắt vẫn dừng lại trên người Hà Lĩnh Nam, mấp máy môi, một lúc sau mới phát ra âm thanh:

"Cậu biết rồi thì đã sao?"

"Hả?" Hà Lĩnh Nam thốt ra một câu hỏi đầy nghi vấn.

Biết cái gì? Biết anh chưa tiêm phòng dại à?

Hà Lĩnh Nam vẫn còn đang mù mờ không hiểu gì, thì Tần Miễn trước mặt đã quay người rời khỏi phòng nghỉ.

Hà Lĩnh Nam xách ba lô ngồi xuống ghế sofa, lôi thuốc của mình ra lần nữa, đổ ra hai viên, không cần nước mà nuốt trực tiếp luôn.

Đợi một lát cho thuốc ngấm, cậu lấy điện thoại ra, bấm số của Cá Chình.

Lần trước đã nhờ Cá Chình đi tìm Lý Phú Lập, mà đến tận bây giờ vẫn chưa thấy hồi âm.

Tần Miễn đã phát lương cho cậu, cộng thêm chút tiền tiết kiệm cũ, cậu định chuyển hết số tiền này cho Cá Chình để thúc giục gã tìm nhanh lên một chút.