Chương 32

Mũi tên vốn định phóng về phía con quỷ lại vô tình đâm trúng một người sống.

"Tôi..."

Hà Lĩnh Nam định giải thích, nhưng thấy ánh mắt của Tần Miễn đã rơi xuống lọ thuốc nhỏ trong tay cậu.

Trái tim lập tức đập loạn nhịp, Hà Lĩnh Nam nắm chặt lọ thuốc, ngón tay cố gắng che khuất hoàn toàn thân lọ.

Rõ ràng cậu đã đổ những viên thuốc từ bao bì gốc sang lọ thuốc này từ lâu, trên thân lọ trống không, không có chữ nghĩa gì cả, thực ra cậu không cần phải sợ hãi đến thế.

Những đường khía dọc trên nắp lọ đâm vào lòng bàn tay đau nhói, giống như đang dùng sức bóp chặt một hòn đá.

"Cậu uống thuốc gì vậy?" Tần Miễn hỏi.

"... Không có gì cả."

Hà Lĩnh Nam siết chặt lọ thuốc, định nhét nó trở lại ngăn bí mật của ba lô.

Đúng lúc này, Tần Miễn lao tới.

Hà Lĩnh Nam luôn trong trạng thái thần kinh căng thẳng để đề phòng, nên không để Tần Miễn cướp mất lọ thuốc ngay từ giây đầu tiên.

Tần Miễn đưa tay chộp lấy cổ tay cậu.

Trong lúc cấp bách, bản năng khắc sâu trong xương tủy khiến Hà Lĩnh Nam tự động phản ứng.

Cậu xoay tay nắm ngược lấy cổ tay đó, cơ thể lật một vòng, mượn lực bẻ ngược ra sau buộc Tần Miễn phải buông tay.

Ngay khoảnh khắc tách ra, cậu nâng chân, dùng đầu gối thúc mạnh vào ngực Tần Miễn.

Giống như bị quỷ nhập thân, những gì Hà Vinh Diệu dạy, cậu nhớ rất kỹ.

Trong phút chốc đắc ý quên hình, Tần Miễn bấm trúng huyệt tê trên cổ tay cậu, ngón tay cậu mất lực, lọ thuốc rơi xuống.

Nắp lọ đập xuống đất bật mở, những viên thuốc màu trắng văng tung tóe đầy sàn.

Tất cả đều là những miếng thuốc nhỏ hình bán nguyệt đã được cắt sẵn.

Hà Lĩnh Nam chê viên thuốc quá to, khó nuốt, nên đã dùng lưỡi dao cắt sẵn từng viên từ trước.

Loại thuốc này không thể gửi qua bưu điện, cậu phải về nước một chuyến, vào bệnh viện kê đơn rồi mới mang sang đây được, rất phiền phức, vì thế không thể lãng phí.

Hà Lĩnh Nam liếc nhìn Tần Miễn một cái rồi ngồi thụp xuống, khùa tay gom lại một đống nhỏ những viên thuốc bán nguyệt, bốc lên nhét lại vào lọ.

Tần Miễn định đưa tay giúp cậu nhặt, nhưng bị cậu đẩy sang một bên.

Nhặt xong nửa viên cuối cùng, Hà Lĩnh Nam nhìn quanh sàn nhà một lượt để xác nhận không còn sót viên nào, sau đó vặn chặt nắp lọ, nhét vào ngăn bí mật của ba lô, rút tay ra rồi tiện tay kéo luôn khóa ba lô lại.

Ngồi lâu khiến chân hơi tê, cộng thêm màn so chiêu mù quáng với Tần Miễn vừa rồi, thể lực quá kém làm cho hai lá phổi của cậu giờ đây vẫn như muốn nổ tung.

Hà Lĩnh Nam đứng dậy, hít một hơi để lấy lại bình tĩnh, thì cánh tay đột ngột bị nắm chặt lấy.

Ống tay áo dài bị Tần Miễn đẩy lên.

Hà Lĩnh Nam không ngăn cản đối phương, vì căn bản không hiểu người này muốn làm gì.

Vải vóc ma sát với da thịt tạo ra cảm giác hơi ngứa, cậu muốn gãi nhưng đã kiềm lại được.

Ống tay áo tiếp tục bị đẩy lên cao, cho đến khi lộ ra mạch máu ở mặt trong khuỷu tay...

Động tác của Tần Miễn dừng lại, anh khẽ thở phào một hơi, rồi kéo ống tay áo của cậu xuống che lại cổ tay như cũ.

Sau đó, Tần Miễn tiến lên một bước, giơ tay bóp cằm cậu, bẻ sang một bên để nhìn cổ, cuối cùng là nhìn vào mắt cậu.

Đây không phải là cái nhìn đắm đuối tình tứ gì, mà đơn thuần là đang quan sát nhãn cầu của cậu.

Nhận thức này khiến Hà Lĩnh Nam cảm thấy ghê tởm.