Chương 31

"Chú quá khen rồi, cháu không giỏi đến thế đâu."

Năm mười tuổi, cậu đã bắt đầu "lượm khách" ở bờ biển thành phố Biên Nguyệt.

"Lượm khách" là cách gọi của người dân địa phương nơi đó, những năm đầu, Biên Nguyệt là một thành phố biên giới sống chủ yếu dựa vào ngành du lịch.

Cũng vào năm mười tuổi ấy, Hà Lĩnh Nam sở hữu chiếc máy ảnh đầu tiên của mình, một chiếc máy ảnh lấy liền cũ kỹ.

Cậu cầm nó chụp ảnh cho khách du lịch bên bờ biển, khách muốn đưa bao nhiêu tiền thì đưa, không hài lòng không đưa cũng chẳng sao.

Tiếng "bạch bạch" đấm vào bia tay phát ra từ máy tính khiến l*иg ngực Hà Lĩnh Nam thắt lại.

"Chuyện gì thế này, ra đòn mà lại xoay hông kiểu gì kia?"

"Nắm đấm phải xoay đi chứ, cứ đấm thẳng đơ ra như thế thì lấy đâu ra lực?"

"Nhịp thở của con loạn hết cả rồi, nhìn bố ra đòn đây, lúc đấm ra phải thở mạnh ra bằng miệng!"

"A Nam, đợi bố lần này kiếm được một mẻ lớn, tiền phẫu thuật cho Tiểu Mãn sẽ có đủ ngay thôi..."

Hà Lĩnh Nam rũ mắt xuống, trong đầu như bị nhét vào một chiếc tivi đang vặn âm lượng hết cỡ.

Tiếng ảo thanh chấn động đến mức khiến màng nhĩ và đại não của cậu nhức nhối.

Cậu không nghe rõ huấn luyện viên nói gì tiếp theo, cứ ngỡ ông vẫn đang khen kỹ năng quay phim của mình, nên tùy tiện khiêm tốn vài câu.

Sau đó, cậu lấy cớ buồn đi vệ sinh, vác ba lô bước nhanh về phía phòng nghỉ.

Huấn luyện viên ngơ ngác nhìn theo hướng Hà Lĩnh Nam rời đi.

Tần Miễn đi ngang qua, thấy vẻ mặt như đang chờ người đến hỏi han quan tâm của huấn luyện viên, anh dừng bước hỏi:

"Có chuyện gì vậy?"

Huấn luyện viên đảo mắt nhìn Tần Miễn:

"Tôi vừa nói với cậu Hà rằng bánh pizza tối qua là do tôi tự tay làm, hỏi cậu ấy tay nghề tôi thế nào."

"Cậu ấy cười bảo tôi: Trình độ chẳng ra làm sao cả, mấy lời khen của những người khác toàn là nịnh bợ thôi, bảo tôi đừng tưởng thật."

Tần Miễn: "..."

"Pizza rất ngon." Tần Miễn nói.

Huấn luyện viên lắc đầu với vẻ mặt "rốt cuộc tôi có nên tin hay không", rồi lại nói:

"Sắc mặt cậu Hà tệ lắm, trông như bị ngộ độc thực phẩm ấy, hay là cậu ấy dị ứng với loại thức ăn nào rồi?"

Tần Miễn hỏi: "Cậu ấy đâu rồi?"

"Trong phòng nghỉ."

Đã lâu không uống thuốc, quả thật cậu không thể chống chọi thêm được nữa.

Không chỉ là mất ngủ, mà ngay cả những tiếng ảo thanh cũng không chịu dừng lại theo ý muốn của cậu.

Hà Lĩnh Nam quỳ rạp trước ba lô của mình, kéo khóa ra, tìm thấy lọ thuốc giấu trong ngăn bí mật.

Ngón tay cậu run rẩy không kiểm soát được, thử mấy lần vẫn không thể vặn mở nắp lọ nhựa nhỏ.

Đã thế lúc này, Hà Vinh Diệu trong đầu vẫn đang oang oang chỉ dạy cậu cách ra đòn.

Cậu hít một hơi thật sâu, nhưng khi thở ra lại không thể xua tan được cơn giận dữ, trái lại còn bị thiêu đốt đến mức các mạch máu toàn thân đều đau nhức như bị vặn xoắn lại.

Hà Lĩnh Nam đấm mạnh một cú xuống sàn nhà, gầm lên với âm thanh ảo giác đó:

"Cút đi! Một chữ bẻ đôi cũng không biết! Ngoài đánh người ra thì ông còn biết làm cái gì nữa?"

Hét xong, tiếng ảo thanh đột ngột dừng lại.

Tầm mắt bị che khuất một phần, Hà Lĩnh Nam theo bản năng nghiêng đầu nhìn sang.

Ở cửa đang có một người đứng đó.

Muốn xác định xem người này có phải là ảo giác hay không, Hà Lĩnh Nam còn đặc biệt liếc nhìn vào cổ đối phương.

Có hình xăm vòng tròn kia, là người thật.