"Đây chẳng phải là mèo trắng sao, sao cậu lại đặt tên nó là Hoa Hoa?" Hà Lĩnh Nam hỏi.
Câu hỏi giống như một quả bóng, anh ném quả bóng xuống đất chờ nó nảy lên, ai ngờ đây lại là một quả bóng xì hơi, rơi xuống đất là nằm im luôn.
Bởi vì Tần Miễn không trả lời câu hỏi của anh, nên theo phản xạ anh tự suy luận tiếp, nghĩ chưa được bao lâu thì nhận ra: Kỳ Kỳ Cách, trong tiếng nước ngoài có nghĩa là Hoa.
Hoa Hoa.
Lòng bỗng thấy hơi khó chịu, Hà Lĩnh Nam muốn rút lại câu nói "Sao cậu không mua cho Kỳ Kỳ Cách một con ngựa trắng nhỏ" mà mình đã dùng để chọc vào phổi Tần Miễn tối qua.
"Đi tiêm vắc-xin đi." Tần Miễn nói.
"Hả?" Hà Lĩnh Nam thắc mắc nhìn theo tầm mắt của Tần Miễn xuống dưới, thấy một vết cào trên bắp tay mình.
Hà Lĩnh Nam nhìn vết thương: "Mèo nuôi trong nhà mà, chắc không cần đâu."
Anh đang mặc áo dài tay, khi nhìn bắp tay, ống tay áo xắn lên bị tuột xuống, mắt thấy sắp che mất vết cào thì bị tay Tần Miễn đè lại. Tần Miễn kéo ống tay áo của anh xắn lên lần nữa, hơi nóng truyền qua lớp vải mỏng, kèm theo đó là cảm giác xúc giác, gấp lại rồi cài vào, xắn đến tận vị trí khuỷu tay.
Trông gọn gàng hơn hẳn so với việc anh tự tay vò đại lên.
"Sáng nay đi luôn đi, chị Hân Hân đi cùng cậu." Nói xong, Tần Miễn buông tay khỏi cánh tay anh.
Lực đạo đặt trên cánh tay vừa nới lỏng, Hà Lĩnh Nam gần như theo phản xạ nắm lấy bàn tay đó của Tần Miễn, túm được chỗ nào hay chỗ đó, và chỗ anh nắm trúng chính là cổ tay.
Cảm giác hiện tại giống như bị say máu, nhưng không có sự choáng váng mãnh liệt đến thế, ngón tay tê rần, không còn sức lực để nắm chặt Tần Miễn, nhưng Tần Miễn cũng không lập tức rút tay ra.
Hà Lĩnh Nam chạm được vào da thịt của Tần Miễn, cũng chạm được hình dáng của xương cổ tay dưới lớp da, l*иg ngực như có thứ gì đó nổ tung vào lúc này, anh biết mình đột nhiên muốn làm gì rồi.
Muốn giở trò lưu manh.
Nghĩ đến việc giở trò lưu manh, muốn giở trò lưu manh, cực kỳ muốn giở trò lưu manh.
Điều quan trọng nhất là Tần Miễn vẫn cứ để mặc cho anh nắm lấy, không hề rút tay về.
Hà Lĩnh Nam có thể cảm nhận rõ ràng cổ tay bị anh nắm không hề có một chút lực phản kháng hay rút lui nào, nhận thức này khiến tim anh đập điên cuồng, như muốn đánh sập cả l*иg ngực.
"Anh Miễn! Tôi mua bữa sáng về rồi đây!"
Giọng nói đặc trưng của Ke Lạc hớt hơ hớt hải truyền vào tai, Hà Lĩnh Nam "vèo" một cái rụt tay lại, đứng bật dậy lùi nhanh ra sau hai bước.
Nghê Hân Hân đưa Hà Lĩnh Nam đến bệnh viện.
Người chị đại này trước khi làm chuyên gia dinh dưỡng vốn là bác sĩ, nên cực kỳ am hiểu quy trình, chẳng cần đi đường vòng chút nào đã dẫn anh đi tiêm xong vắc-xin, mũi đầu tiên.
Vắc-xin dại phải tiêm đủ ba mũi.
A, phiền phức thật.
Hà Lĩnh Nam ghét nhất là trong lòng cứ vướng bận chuyện chưa làm xong, cứ nhớ đến là lại thấy bồn chồn vì việc chưa hoàn thành.
Buổi chiều, anh đến câu lạc bộ như thường lệ để chụp ảnh các võ sĩ thực chiến.
Huấn luyện viên ghé sát vào máy tính, xem đoạn phim thực chiến mà Hà Lĩnh Nam vừa truyền lên, vỗ bả vai cậu tán thưởng:
"Kỹ thuật đi máy này đỉnh thật đấy! Cậu từng đóng phim hành động rồi à?"
Hà Lĩnh Nam nhớ lại lúc mình cùng đường bí lối, suýt chút nữa đã đồng ý đi đóng phim người lớn, cậu nhếch môi cười khổ: