Chương 3

Nghe được thuật ngữ chuyên môn như "phẫu thuật bắc cầu tim" từ miệng gã này quả là chuyện hiếm, dù hắn nói sai bét. Em gái anh bị dị tật tim bẩm sinh.

Hà Lĩnh Nam chẳng buồn bắt bẻ, chỉ nhìn chằm chằm vào hắn rồi nói: "Lãi suất hai mươi phần trăm, tháng trước tôi vừa trả hết rồi, anh còn chuyện gì nữa không?"

"Ông chủ Hà không hiểu luật rồi, lãi suất trả hết rồi thì còn lãi mẹ đẻ lãi con nữa chứ?" Tên áo hoa đưa tay gãi gãi mí mắt, chớp chớp hai cái, một cục ghèn to tướng lăn ra nơi khóe mắt: "Tôi cũng không làm khó anh, mỗi tháng một vạn, được không?"

Người tên áo hoa nồng nặc mùi rượu và mùi thuốc cuốn hôi rình. Hà Lĩnh Nam liếc nhìn thời gian trên điện thoại, mười phút hẹn với ông chủ tiệm ảnh đã hết, không còn thời gian lãng phí ở đây, anh nói thẳng: "Mày vòi tiền bậy bạ thế này, anh mày có biết không?"

"Mày nhắc anh tao à?"

Tên áo hoa đang dẫn theo mấy tên đàn em, bị nói trúng tim đen thì thẹn quá hóa giận, xắn tay áo lên, vung nắm đấm vào mặt Hà Lĩnh Nam: "Mày dọa ai đấy!"

Hà Lĩnh Nam đã đề phòng từ lúc hắn xắn tay áo. Khi nắm đấm giáng xuống, anh ngả người ra sau né đòn. Không muốn dây dưa với kẻ này, anh cất bước chạy thẳng. Vừa thoát khỏi phố Vịt, quay đầu lại nhìn đã thấy phía sau có bảy tám người đang đuổi theo.

Tên áo hoa này có biệt danh là Cua. Tám năm trước, khi hắn còn làm chân sai vặt cho người khác, từng bị Hà Lĩnh Nam đá một cú vào hạ bộ. Nghe nói từ đó để lại di chứng, nên mấy năm nay hắn luôn ngấm ngầm gây khó dễ cho anh.

Năm mươi mét phía trước là tiệm ảnh anh đang làm việc. Trong tòa nhà đó ngoài mấy cô thợ trang điểm trẻ tuổi thì chỉ có một bác bảo vệ đã ngoài bảy mươi. Nếu dẫn đám đòi nợ này về đó, không những chẳng ai giúp được, mà còn làm mấy cô gái sợ chết khϊếp.

Hà Lĩnh Nam chạy vụt qua cửa tiệm ảnh, rẽ ngoặt sang con hẻm bên kia.

Nhưng anh làm sao rành rẽ đường ngang ngõ tắt bằng đám thổ địa này. Hai mươi phút sau, anh bị chúng truy đuổi và bao vây, cuối cùng bị dồn vào một ngõ cụt.

Ban đêm ở Tân Đề nhiệt độ hầu như chẳng giảm so với ban ngày, gió nóng hầm hập như hơi phả ra từ cục nóng điều hòa hư.

Gió còn lẫn mùi khai nồng nặc xộc vào mắt cay xè, chẳng biết đã có bao nhiêu người dùng cái ngõ cụt này làm nhà vệ sinh công cộng.

Mặt anh hứng trọn mấy cú đấm từ đám đàn em của Cua. Gần ngõ cụt không có đèn đường, trước mắt Hà Lĩnh Nam bỗng nổ đầy đốm đóm vàng lấp lánh, anh ôm đầu ngã vật xuống đất. Chiếc túi đeo chéo trên vai bị Cua giật phăng mất. Một lúc sau, khi mắt nhìn rõ lại, anh ngước lên nhìn chiếc túi của mình.

Thứ đầu tiên bị ném toẹt xuống đất là một chiếc USB chứa file ảnh cho khách chọn. Ông chủ dặn anh phải chỉnh sửa sơ qua trước khi đưa, cốt để dụ khách chọn nhiều ảnh hơn, mua thêm khung, album và các dịch vụ khác.