Chương 29

Tần Miễn: "Anh vừa nói người này không dễ tìm?"

Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi lại phát ra tiếng cười nịnh nọt: "Quả thực không dễ tìm mà, chuyện tôi nói thấy hắn cũng là từ mấy năm trước rồi. Nhưng anh yên tâm, anh Tần, tôi sẽ phái hết anh em dưới trướng đi tìm, thời gian này mấy việc làm ăn khác cứ tạm dừng đã, chuyên tâm giúp anh... giúp bạn anh tìm người."

"Vất vả cho anh rồi." Tần Miễn cúp điện thoại.

Hắn nửa quỳ xuống, định tiếp tục công việc còn dang dở, chiếc thìa vừa đưa về phía bát mèo thì bỗng nhiên bị Hoa Hoa tát một phát rơi xuống sàn, chiếc thìa kim loại va vào gạch men phát ra một chuỗi tiếng "keng keng".

Hắn tưởng Hoa Hoa đang giữ đồ ăn, nhưng rất nhanh đã phát hiện ra điểm bất thường.

Hoa Hoa đang nửa ngồi, hai cái chân trước cứ cuống quýt cào cào bên cạnh miệng như muốn lấy cái gì đó ra, cổ rướn lên vặn vẹo qua lại, đột nhiên trợn mắt phát ra tiếng thở ngược "hộc hộc".

Con mắt duy nhất lúc này trông gần như dữ tợn.

"Hoa Hoa?"

Tần Miễn đưa tay về phía đầu nó định dỗ dành, nhưng Hoa Hoa như không nhận ra, cơ thể gần như mất thăng bằng, nó tát lật cả bát ăn, loạng choạng lao về phía trước.

Hà Lĩnh Nam cả đêm cộng lại ngủ chưa đầy hai tiếng, vừa vệ sinh cá nhân xong xuống lầu thì thấy con mèo của Tần Miễn đang nằm ngửa bụng co giật.

Liếc thấy nửa hộp pate mèo còn sót lại, anh lập tức hiểu rõ ngọn ngành. Anh lớn lên ở nông thôn, mèo ăn chuột lớn bị hóc hay mèo ăn nhầm thuốc chuột bị đánh bả anh đều đã thấy qua.

Xét thấy đây là mèo của Tần Miễn, không ai dám hạ độc nó, vậy thì khả năng cao là trường hợp đầu tiên.

Hà Lĩnh Nam chẳng nói chẳng rằng lao đến trước mặt con mèo, hai tay nhấc nách nó lên, ôm chặt vào trước ngực mèo, dùng lực ép chéo lên trên, nhấn liên tục vào l*иg ngực nó.

Cách anh dùng là để cứu trẻ con bị hóc dị vật, không biết có tác dụng với mèo hay không.

Nửa phút trôi qua, trong lòng anh càng lúc càng không chắc chắn, con mèo trắng bỗng nhiên vùng vẫy dữ dội, quay đầu cào anh một phát, anh nới lỏng tay, con mèo khòm lưng phủ phục trên sàn, rướn đầu ra một cái, nôn: “oẹ" một tiếng, nôn ra một bãi pate mèo chưa kịp tiêu hóa.

Hà Lĩnh Nam thở phào một cái, bấy giờ mới dời sự chú ý sang Tần Miễn bên cạnh.

Tần Miễn chắc là vừa chạy bộ về, trời nóng lên, mồ hôi trên người hắn chưa tan, hòa lẫn với mùi vải cotton, ở khoảng cách này, thứ Hà Lĩnh Nam ngửi thấy đầu tiên chính là hơi nóng đó.

Tầm mắt anh vô tình rơi xuống cổ Tần Miễn, yết hầu nhô ra được phủ một lớp ánh sáng kết thành từ mồ hôi.

"Cảm ơn." Tần Miễn đưa tay che mặt, trầm giọng nói.

Một lát sau, bàn tay đó hạ xuống, Tần Miễn nhìn anh, lặp lại một lần nữa: "Cảm ơn."

Vừa vận động xong không lâu, dưới tác dụng của việc giãn mạch máu, vùng da quanh mắt Tần Miễn hơi ửng đỏ.

Hà Lĩnh Nam dời tầm mắt, quay đầu nhìn chằm chằm vào con mèo ngốc suýt chút nữa tự làm mình chết hóc, con mèo cũng vừa vặn dùng con mắt duy nhất tròn xoe nhìn anh, nó chẳng hề cảm kích ân nhân cứu mạng chút nào, vểnh râu nhe răng một cái.

Cái thứ gì đâu không biết, y hệt như chủ nó vậy.

Con mèo ra oai xong thì quay người lại, lén lút tiến về phía Hà Lĩnh Nam, anh vừa nhìn nó là nó lại đứng im như phỗng, cứ như đang chơi trò "một hai ba chạy" với anh vậy.