Chương 28

Tần Miễn nhìn cậu ta, một lần nữa thể hiện sự quan tâm: "Đừng nói chuyện, coi chừng bị xóc hông đấy."

Máy đếm nhịp phát ra tiếng "tít tít tít" báo hiệu đã hoàn thành mười km chạy bộ.

Tần Miễn giảm tốc độ, từ chạy chuyển sang đi bộ.

Rẽ qua góc đường, căn biệt thự nhỏ thuê hiện ra trước mắt, mái nhà hình tam giác màu nâu đậm vừa khéo bị mặt trời nuốt mất phần chóp.

Từ cửa sổ có thể nhìn thấy con mèo trắng đang đứng trên tủ giày, cái đuôi lớn thiếu kiên nhẫn quật qua quật lại.

Con mèo này chỉ có một mắt, phía bên hướng về Tần Miễn là một vết sẹo dài. Vẻ ngoài này chẳng liên quan gì đến khái niệm đáng yêu thông thường, nhưng so với chính nó trước đây thì đã tốt hơn nhiều rồi. Lúc nó đi trộm đồ cúng trước bia mộ của Kỳ Kỳ Cách trông còn xấu hơn, không biết đã bị ai ngược đãi mà nửa mặt mèo be bét máu, lông toàn thân cũng bị cạo lởm chởm, mấy chỗ còn rướm máu.

Tần Miễn bước vào cửa, thổi một tiếng huýt sáo ngắn.

Nghe thấy tiếng huýt sáo, đuôi con mèo trắng dựng đứng lên, con mắt vốn đang nheo lại đột nhiên mở to, lóe sáng như cái chuông đồng, nhảy phắt xuống khỏi tủ giày.

Sau khi nhảy đến bên chân Tần Miễn, nó quấn quýt cọ qua cọ lại mấy vòng, cuối cùng ngoáy mông đi tới trước mặt Tần Miễn rồi ngã lăn ra, chìa bụng ra như đang muốn ăn vạ.

Tần Miễn cầm lấy hộp pate mèo trên bàn, giật khoen mở nắp, rồi úp ngược vào bát mèo.

Trong hộp hầu như không có nước, thịt vụn được nén chặt ních, cứ thế nằm chình ình trong bát như một miếng đậu hũ.

Tần Miễn định cho thêm ít nước ấm vào, nhưng chưa kịp làm gì thì trong phòng ngủ bỗng vang lên tiếng chuông điện thoại.

Hắn nhìn thoáng qua cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ, đứng dậy đi đến cây nước nóng lạnh hứng nửa ly nước ấm, nửa quỳ xuống, đổ vào bát mèo.

Đặt chiếc ly không trở lại bàn, hắn bước vào phòng ngủ, màn hình điện thoại hiển thị một số lạ.

Chuông reo đến khi tự động ngắt, cách hai ba giây sau lại vang lên lần nữa.

Tần Miễn bắt máy: "Alo."

"Chào anh Tần nhé." Đầu dây bên kia là một người đàn ông lên tiếng với vẻ vô cùng nhiệt tình: “Anh còn nhớ tôi không, số điện thoại anh để lại cho tôi đấy... Tôi là Cá Chình mở xưởng rượu đây."

Tần Miễn cầm điện thoại bước ra khỏi phòng ngủ.

Con Hoa Hoa đã chạy đến bên bát ăn rồi, miệng mèo mở to như cái gầu xúc của xe tải, mỗi lần xúc một miếng lớn.

Tần Miễn cúi đầu liếc nhìn... khối thịt trong bát vẫn chưa tan ra, vẫn ngoan cường nằm im đó, phải tìm cái thìa khuấy ra mới được.

Trong điện thoại, Cá Chình tiếp tục nói: "Có chuyện này muốn nói với anh, giờ anh có tiện không?"

"Tiện, mời nói." Tần Miễn đáp.

Vừa nói, hắn vừa kéo ngăn tủ ra, tìm thấy một chiếc thìa nhỏ.

Cá Chình: "Chính là cái cậu bạn Hà Lĩnh Nam của anh đó, cậu ta nhờ chúng tôi tìm một người, còn đưa cả ảnh vẽ nữa."

Tần Miễn cầm chiếc thìa đứng sững lại: "Người nào?"

"Một người không dễ tìm đâu." Cá Chình nói: “Vất vả một chuyến mà không thu hồi được vốn thì chúng tôi khó nhận lắm."

Tần Miễn: "Anh muốn bao nhiêu?"

Cá Chình: "Sáu con số... Sáu con số là được."

Tần Miễn: "Được."

"Ấy chà, thế này thì ngại quá." Cá Chình hì hì cười.

"Gửi số thẻ cho tôi, tôi chuyển trước cho anh một nửa." Dừng một chút, Tần Miễn hỏi: “Người đó làm nghề gì?"

"Tên là Lý Phú Lập, là một kẻ nghiện cờ bạc, thua sạch tiền rồi, nghe nói là dính líu với tổ chức voi rừng địa phương, tôi từng thấy hắn ta xuống núi vận chuyển rượu."