Chương 27

Cửa "cạch" một tiếng bị đẩy ra.

Ke Lạc đi thẳng về phía anh.

Hà Lĩnh Nam đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn cậu ta.

Ke Lạc cầm một chai đồ uống bằng thủy tinh đưa cho anh.

Nhìn vài chữ tiếng Anh rời rạc trên thân chai, anh nhận ra đây là một chai thuốc giải rượu. Hà Lĩnh Nam ngồi dậy nhận lấy chai thủy tinh, vặn nắp, ngửa đầu uống cạn.

Đây là lần đầu tiên anh uống loại thuốc này, mùi vị ngon hơn tưởng tượng, không có vị lạ gì cả, hơi lạnh theo thực quản chảy xuống, cảm giác cồn cào trong dạ dày lập tức dịu đi không ít.

"Tôi biết anh và anh Miễn quen nhau thế nào rồi." Ke Lạc bỗng nhiên nói: “Anh Miễn giành đồ ăn với chó lang thang trong khu du lịch, anh thì đứng bên cạnh cầm máy quay chụp... anh thật là xấu tính hết chỗ nói."

Hà Lĩnh Nam cầm chai không, chậm rãi chớp mắt một cái.

Anh nhớ khung cảnh đó.

Khách du lịch bước ra từ nhà hàng trà chiều mà Nữ hoàng từng ghé thăm, ném mẩu bánh ngọt ăn dở cho con chó.

Cậu thiếu niên đó lao tới, giật phăng hộp bánh đó đi, con chó rêи ɾỉ một tiếng, tội nghiệp nhướng mí mắt nhìn cậu một cái rồi quay người cụp đuôi chạy mất.

Cậu thiếu niên bưng hộp bánh đó, lúc này mới muộn màng nhận ra còn có ống kính máy quay đang hướng về phía mình.

Ngày đó, người đứng sau máy quay chính là Hà Lĩnh Nam.

Trong ống kính, Tần Miễn giống như đang cầm một quả bom đã châm ngòi nổ.

Cuối cùng Tần Miễn nhìn về phía anh, đưa ra một lời giải thích: "Chó ăn ngọt quá sẽ bị rụng lông."

Đôi bàn tay vốn được nhiều giảng viên khen ngợi là rất vững của Hà Lĩnh Nam, khi chạm phải ánh mắt của Tần Miễn đã run lên, làm hỏng mất cảnh quay vốn dĩ nên hoàn thành chỉ trong một lần máy này.

Chó ăn ngọt quá sẽ bị rụng lông.

Đó là cái cớ để cậu thiếu niên che đậy lòng tự tôn của mình.

Con chó đang đói bụng, Tần Miễn cũng đang đói bụng, còn ai thèm quan tâm đến việc có rụng lông hay không.

Sáng hôm sau, sáu giờ.

Mặt trời ở Tân Đề đã ló rạng. Trời lúc chưa sáng đã có một trận mưa nhỏ thoáng qua, lúc này trên con đường mòn rợp bóng cây nồng nặc mùi sương sớm.

Một con thằn lằn có màu da rất giống vỏ cây đang bám trên thân cây, nghe thấy tiếng bước chân lại gần, nó nghiêng đầu thè lưỡi, nhanh thoăn thoắt bò lên trên, trốn biệt vào trong tán lá rậm rạp không nhúc nhích.

Ke Lạc dồn sức chạy nước rút, mãi mới đuổi kịp Tần Miễn ở phía trước, vội vàng nói: "Anh Miễn, anh Miễn, tối qua anh bảo tôi đưa thuốc giải rượu cho Hà Lĩnh Nam, tôi đưa rồi."

Tần Miễn chạy chậm lại, Ke Lạc cũng giảm tốc độ chạy theo, lại bổ sung thêm: "Anh ta uống xong không lâu thì đi ngủ rồi."

Tần Miễn liếc cậu ta một cái: "Cảm ơn."

"Cảm ơn gì chứ.” Ke Lạc nhớ lại cẩn thận rồi nói tiếp: “Nhưng anh Miễn, anh nói đúng thật đấy, giấc ngủ của anh ta quả thực không tốt lắm, năm giờ sáng tôi dậy đi vệ sinh, thấy anh ta ngồi lù lù ở đó làm tôi giật cả mình!"

Tần Miễn: "Trước khi ngủ cậu bớt uống nước đi."

Đột nhiên được thần tượng quan tâm, Ke Lạc có chút ngại ngùng gãi gãi đầu, cười "hì hì" hai tiếng.

Đuổi theo Tần Miễn chạy thêm mười phút nữa, con đường mòn đã đi đến tận cùng, mắt thấy sắp về đến chỗ ở, cậu ta không nhịn được mà hỏi: "Anh Miễn, anh bỏ bao nhiêu công sức tìm Hà Lĩnh Nam, nghe nói anh ta ở Tân Đề là anh đặc biệt đến đây sớm tận hai tháng, rốt cuộc là vì cái gì?"