Chương 26

Điện thoại đang phát buổi họp báo, lúc Tần Miễn nghe phóng viên đặt câu hỏi, ngón tay hắn sẽ vô thức vân vê nhẹ lên micro. Hà Lĩnh Nam nghiêm túc cân nhắc xem có nên tự mình "giải quyết" một chút để tự cung tự cấp hay không.

Cuối cùng anh cũng cưỡng lại được sự cám dỗ đó, nhấn mở trang tin tức địa phương của Tân Đề đã lưu trong mục yêu thích.

Trang web bằng tiếng Anh, treo ảnh tất cả những tên tội phạm đang bị truy nã tại địa phương.

Thật lòng mà nói, anh biết xác suất bắt được kẻ gϊếŧ lão Hà là rất nhỏ.

Anh nhớ rõ hàng chục họng súng đó, và cả sự yếu ớt đến mức chẳng thể làm gì trước họng súng của con người.

Huống hồ chính anh còn chẳng nhớ nổi mặt mũi của kẻ đó.

Anh không tự chủ được mà rùng mình một cái, người trượt xuống dưới, lún sâu hơn vào trong chăn, hai chân cũng co hết mức lên trên, tự mình ôm lấy tứ chi để sưởi ấm.

Năm đó Hà Tiểu Mãn cuối cùng cũng đợi được đến lượt phẫu thuật, nhưng anh lại không lấy đâu ra tiền. Anh đã ký hợp đồng đi chụp ảnh động vật hoang dã ở vùng đất không người tại Châu Phi, phía bên mua đã trả tiền trước nhưng vẫn còn thiếu một phần, thế là anh dính vào vay nặng lãi.

Bộ phim tài liệu về động vật hoang dã gồm mười hai tập, quay mất sáu năm. Anh từ Châu Phi trở về là hai năm trước, đúng năm Tần Miễn trở nên nổi tiếng.

Lúc đó Tần Miễn vừa ký hợp đồng với giải đấu võ thuật tổng hợp TAS, chưa có bất kỳ thành tích nào ở TAS. Stephen Lee - nhà môi giới huyền thoại của TAS đã dùng uy tín để bảo lãnh cho Tần Miễn, trực tiếp cho hắn cơ hội từ trên trời rơi xuống để đánh trận tranh chức vô địch.

Trận đầu tiên đã được đánh trận vô địch, trong suốt bốn mươi năm kể từ khi TAS được thành lập, đây là chuyện chưa từng có tiền lệ.

Nhưng khi gần đến ngày thi đấu, vị đương kim vô địch hạng bán trung đó đột nhiên bị chấn thương lưng, trận đấu bị hủy bỏ. Sau đó Tần Miễn đối đầu với võ sĩ xếp hạng thứ ba - một phút ba mươi sáu giây, Tần Miễn thắng chóng vánh.

Hà Lĩnh Nam còn đặc biệt mua thẻ hội viên năm của nền tảng, bình thường là mười tám tệ một tháng, nhưng vào tháng tạo nhiệt cho trận đấu của Tần Miễn, giá đã tăng lên hai mươi tệ một tháng.

Hà Tiểu Mãn cũng vào làm ở bảo tàng năm đó. Thực ra anh cũng không rõ lắm công việc của em gái mình gồm những gì, là dẫn khách quý đi một vòng quanh bảo tàng thuyết minh về từng cổ vật, hay là bảo dưỡng cổ vật, hoặc là bán vé.

Hà Lĩnh Nam muốn đến bảo tàng nơi em gái làm việc xem thử, cũng muốn nghe cô kể chi tiết hơn, dù sao từ nhỏ cô đã thích những thứ này, sơ hở một chút là cô lại lén ra bãi tha ma bới mấy đồng tiền xu cũ người ta chôn dưới đất.

Nhưng anh không thể gặp Hà Tiểu Mãn, bệnh tình của anh không hề thuyên giảm. Tám năm trước khi cơn ảo giác phát tác, anh đã ra tay với cô.

Anh đã đẩy em gái một cái, ngay sau lưng cô chính là cầu thang, may mà cô kịp thời bám vào tay vịn cầu thang, chỉ bị trẹo mắt cá chân chứ không bị ngã xuống.

Anh kéo thanh tiến trình trên màn hình điện thoại xuống dưới cùng, danh sách tội phạm truy nã trong tuần này cũng đã xem hết một lượt, không có khuôn mặt nào khiến anh nảy sinh cảm xúc dao động.

Mặc dù anh không nhớ rõ, nhưng quả thực anh đã nhìn thấy mặt hung thủ, anh tin rằng chỉ cần nhìn thấy một lần nữa, chỉ một lần thôi, chắc chắn anh sẽ nhớ ra.