Hắn cũng vì lòng tốt bộc phát nên mới giúp lão Hà xử lý chuyện này, chẳng ngờ chỉ làm được một nửa, cuối cùng chỉ mang về được một mình Tiểu Man Tử.
Thế nên mới nói, đừng có mà tùy tiện ban phát lòng tốt.
Hà Lĩnh Nam lặng lẽ nhìn Tần Miễn trong cơn ngạt thở. Thời gian qua Tần Miễn vẫn luôn lịch sự gọi anh là "thầy Hà", khiến lòng anh cứ thấp thỏm không yên, thà cứ như bây giờ lại hay.
"Hô Hòa Lộ.” anh dùng giọng nói khàn đặc không rõ tiếng gọi cái tên thật của Tiểu Man Tử: “Giờ cậu... mới giống một con người đấy."
Hô Hòa Lộ có nghĩa là Thanh Long.
Đó là cái tên mà viện phúc lợi đặt cho. Ở nước ngoài, người ta rất thích đặt tên con trẻ là Thanh Long, Bạch Long, gọi một tiếng là có cả đám trẻ con thưa, cứ như rơi vào hang rồng vậy.
Tần Miễn dời tầm mắt trước, đưa tay ôm lấy vai anh.
"Đừng nhắc đến Kỳ Kỳ Cách." Anh nghe thấy giọng nói của Tần Miễn vang lên ngay đỉnh đầu: “Cậu đừng có nhắc đến."
Đầu óc Hà Lĩnh Nam rối bời, anh không chắc chuyện đang xảy ra lúc này có phải là thực tại hay không.
Anh cảm giác như Tần Miễn đang ôm mình, lòng bàn tay ấm nóng bao phủ lấy da đầu, vuốt ve vài cái.
Lực cánh tay kẹp giữa cổ và vai anh quá mạnh, phần trước cổ bị ép chặt vào vai Tần Miễn, yết hầu như sắp bị nghiền nát.
Hơn nữa bị kẹp ở vị trí này khiến anh rất muốn ho.
Hà Lĩnh Nam không xác định được là Tần Miễn đang ôm anh, hay là muốn cứ thế này mà siết chết anh.
Theo bản năng, anh đưa tay đẩy vào ngực Tần Miễn, nhưng hơi rượu xông lên khiến anh chẳng còn chút sức lực nào.
Ngay khi cảm thấy giây tiếp theo mình sẽ chết, Tần Miễn đột nhiên buông anh ra.
Dừng lại một giây, Hà Lĩnh Nam hoàn toàn rã rời khuỵu xuống sàn nhà, ho sặc sụa.
Cơn ho làm ảnh hưởng đến tầm nhìn, anh liếc nhìn bóng dáng mờ ảo của Tần Miễn, định hỏi "Vừa nãy cậu có phải đã ôm tôi không", nhưng khi dứt cơn ho, câu hỏi đó trôi đến đầu lưỡi lại biến thành: "Cậu muốn gϊếŧ tôi sao?"
Khi anh hỏi, Tần Miễn đang cầm một gói khăn giấy ướt chưa mở, xé lớp băng dính bên trên ra. Nghe thấy anh hỏi, hắn nghiêng đầu nhìn anh: "Cậu thấy sao?"
Hà Lĩnh Nam hít một hơi thật sâu, nhún vai, cố gắng để xương cốt dãn ra tạo thêm không gian cho không khí tràn vào, bỗng nhiên cảm thấy dưới cằm mát lạnh một cách kỳ lạ.
Tần Miễn rút một tờ khăn giấy ướt, rồi tờ thứ hai, nắm trong tay, nửa quỳ trước mặt anh.
Tờ khăn giấy lau chậm rãi qua cằm anh, lúc này Hà Lĩnh Nam mới nhận ra cái cảm giác mát lạnh đó là do nước miếng của mình chảy ra.
Khăn giấy vẫn là mùi bạc hà, lần trước ở góc hẻm anh bị gã Cua đánh cho chảy máu mũi, Tần Miễn cũng dùng khăn giấy mùi này lau mặt cho anh.
Anh nhanh chóng phát hiện cơ thể mình có những biến đổi không nên có. Anh không dám cúi đầu, sợ rằng khoảnh khắc mình nhìn xuống, Tần Miễn cũng sẽ phát hiện ra sự thay đổi của mình.
Anh co chân lùi lại phía sau, giật lấy khăn giấy từ tay Tần Miễn: "... Để tôi tự làm."
Hà Lĩnh Nam trở về phòng trên tầng hai, tắm rửa một cái.
Hơi rượu đã tan, nhưng trong người cứ có luồng khí lạnh chạy lung tung.
Anh gục đầu xuống gối, cầm điện thoại lên. Đó là một chiếc điện thoại thông minh từ mười năm trước, bộ nhớ không nhiều, ngoài mấy bộ phim người lớn anh yêu thích thì còn lưu một buổi họp báo của Tần Miễn. Đối với Hà Lĩnh Nam mà nói... buổi họp báo của Tần Miễn có cùng công dụng với mấy bộ phim kia.