Tần Miễn né được, nhưng vì cả hai tay đang giữ lấy eo Hà Lĩnh Nam nên chỉ né được chính diện, bị nắm đấm của anh đánh trúng xương hàm.
Khớp mu bàn tay va chạm với xương hàm của Tần Miễn bắt đầu đau nhức từ một điểm rồi lan ra, Hà Lĩnh Nam đè lên người Tần Miễn, bắt đầu đánh đấm Tần Miễn một cách loạn xạ như phát điên.
Hai chiếc ghế đều bị lật nhào, một chiếc do anh đẩy đổ, chiếc kia do anh gạt trúng.
Tần Miễn chống người dậy, đưa tay ra... Hà Lĩnh Nam tưởng anh ta định đánh trả, nhưng bàn tay đó lại bắt lấy cánh tay trên vai anh.
Hà Lĩnh Nam quay đầu lại, nhìn thấy bàn tay trên vai mình là của Khả Lạc.
Khả Lạc đang kéo vai anh, còn Tần Miễn thì giữ tay Khả Lạc lại.
Hà Lĩnh Nam dùng bộ não chậm chạp của mình để hiểu vấn đề: Khả Lạc muốn kéo anh ra khỏi người Tần Miễn, nhưng Tần Miễn đã ngăn Khả Lạc lại.
Bị ngắt quãng, Hà Lĩnh Nam hung hăng đẩy mạnh vào ngực Tần Miễn một cái.
Đây thực chất là động tác kết thúc, anh hết sức rồi, định bò dậy, nhưng có lẽ bị Tần Miễn hiểu lầm là vẫn định dây dưa không dứt, chưa kịp nhìn rõ chiêu thức đã thay đổi thế nào thì Tần Miễn đã nắm lấy hai tay anh, lôi dậy rồi sải bước kéo anh về phía phòng.
Ai bảo người say rượu sẽ trở nên nặng hơn chứ, nhìn Tần Miễn kéo anh vào phòng nhẹ nhàng thế kia, chắc chắn anh nhẹ như một cái bao tải vậy.
Cánh cửa phòng bị Tần Miễn thuận tay đẩy đóng lại: “ầm" một tiếng, Hà Lĩnh Nam cảm thấy trái tim trong cổ họng bị chấn động đến mức tụt xuống một chút, cảm giác nghẹn ứ khó chịu cũng theo đó mà dịu đi không ít.
Anh ngước mắt nhìn Tần Miễn.
Đây là phòng ngủ của Tần Miễn, lần đầu tiên anh bước vào, ở tầng một, cửa sổ là loại sát đất, ánh đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào phòng, rơi trên mặt Tần Miễn như một cái đuôi cá trong suốt, khiến khuôn mặt Tần Miễn bị đuôi cá quét qua trở nên bán trong suốt.
Các đầu dây thần kinh giật giật, hô hấp không thông thuận, Hà Lĩnh Nam há miệng, không khí tràn vào, anh nhìn Tần Miễn, một lần nữa hỏi: "Tại sao, anh lại không mua con ngựa trắng nhỏ cho Kỳ Kỳ Cách?"
Lại không nhìn rõ động tác của Tần Miễn, đột nhiên anh bị người này bịt miệng, bịt chặt lấy miệng.
Lúc này anh thế mà vẫn còn tâm trí để nghĩ: Những phương tiện truyền thông đó khen ngợi thể lực của Tần Miễn, nói tốc độ áp sát đối thủ của Tần Miễn khi thi đấu giống như dùng tốc biến, đúng là danh bất hư truyền.
Hà Lĩnh Nam muốn cười, nhưng bị Tần Miễn bịt miệng nên không cười ra tiếng được, chỉ còn đôi vai run rẩy liên hồi.
Tại sao không mua ngựa trắng nhỏ cho Kỳ Kỳ Cách.
Bởi vì Tiểu Mãn không mua nổi.
Đơn giản thế thôi mà.
Nên anh đã mua ngựa trắng nhỏ cho Kỳ Kỳ Cách, tên buôn ngựa nói với anh con ngựa đó đã được thuần hóa, tính khí rất tốt, anh vui vẻ dắt con ngựa trắng nhỏ về.
Con ngựa phát điên, Kỳ Kỳ Cách bị ngã ngựa, đưa vào bệnh viện, sau mười sáu ngày nằm viện thì đã ngừng thở.
Tên buôn ngựa đó đã lừa anh, con ngựa trắng đó căn bản chưa từng được thuần hóa.
Anh không hiểu về ngựa, nhưng Tiểu Mãn thì hiểu, Tiểu Mãn là đứa trẻ lớn lên trên thảo nguyên, nên nếu ban đầu là Tiểu Mãn mua ngựa trắng nhỏ cho Kỳ Kỳ Cách, chắc chắn sẽ chọn được một con ngựa đã được thuần hóa kỹ càng.
Cũng phải trách lão Hà, năm đó lão Hà là người đã đồng ý đưa hai đứa trẻ này về nước.