Chương 21

Man Ngư liếc gã một cái: "Mày muốn nộp tiền phạt không?"

Bàng Giải đỏ mặt tía tai, thốt ra một câu: "Là cái tên họ Tần kia bày trò hại em!"

Man Ngư: "Chúng ta không bán rượu giả thì người ta bắt được chắc?"

Bàng Giải mặt càng đỏ hơn, giọng điệu đầy vẻ nghẹn khuất: "Anh cũng đâu phải chưa uống thử, cái công thức đó của mình vị y hệt đồ thật, mấy năm nay chẳng ai uống ra cả. Hơn nữa em làm việc cẩn thận thế nào anh biết mà, em toàn đặc biệt đợi mấy lão Tây ở khách sạn, quán bar uống say mèm mới tráo đồ giả lên, ai ngờ lại bị cái tên Tần Miễn đó tóm được."

Man Ngư thở dài một hơi nặng nề, nhớ lại cảnh tối qua Tần Miễn cầm chai rượu ngoại đối diện với camera giám sát của khách sạn để trưng ra.

Ở Tân Đề, bán rượu giả bị phạt cực kỳ nặng.

Em trai gã nói không sai, công thức là mua bằng giá cao từ người nội bộ nhà máy rượu, không ngờ lại sơ hở, lúc đó gã chỉ biết cúi đầu không ngừng xin lỗi, nói mãi đến rát cả cổ họng mới nghe Tần Miễn ôn tồn bảo: "Chấp nhận phạt, hay là đi xin lỗi bạn của tôi?"

Nghĩ đến người này là thấy không thoải mái, Man Ngư xoa xoa cánh tay, không hiểu nổi Hà Lĩnh Nam và ngôi sao võ thuật Tần Miễn đó rốt cuộc có quan hệ gì.

Man Ngư cầm điện thoại lên, nhìn bức chân dung mà Hà Lĩnh Nam gửi cho mình, nghiêng đầu nhìn Bàng Giải: "Mày đoán xem hai người này có quan hệ gì?"

Bàng Giải cười bí hiểm: "Anh, anh có biết tại sao lúc đầu Tần Miễn vào TAS, trận đầu tiên đã có thể đánh giải vô địch, rồi nổi tiếng chỉ sau một đêm không?"

Man Ngư giơ tay tát vào sau gáy Bàng Giải một cái: "Đừng có mẹ nó úp úp mở mở nữa!"

"Có phim tài liệu trước đấy! Tên là “Trời Quang”, anh chưa xem bộ phim đó sao! Tần Miễn là nhân vật chính đấy, được quay từ lúc mười tuổi đầu đến khi mười mấy tuổi." Bàng Giải nói, nhớ lại những đoạn trong phim tài liệu, suýt chút nữa bật cười: "Giờ thì trông đạo mạo thế thôi, chứ ai cũng biết cái bộ dạng thằng ranh này lúc tranh ăn với chó nó thế nào, mịa nó, ha ha ha... "

Man Ngư lườm gã: "Thế thì liên quan gì đến Hà Lĩnh Nam?"

Bàng Giải: "Hà Lĩnh Nam chính là người quay phim của “Trời Quang” mà! Nhưng nhìn tuổi tác thì chắc Hà Lĩnh Nam vào đoàn quay phim giai đoạn sau. Lúc Hà Lĩnh Nam ngoài hai mươi trông như thế nào anh chưa thấy đâu, non choẹt như vắt ra nước ấy, đứa nào không thích kiểu đó nhìn cũng thấy ngứa ngáy."

Cửa sổ đang mở, tiếng thịt nướng xèo xèo trên khay lọt vào tai, gió cuốn theo mùi hương nhu hương ngào ngạt len vào phòng khách.

Người đang nướng thịt ngoài sân là Tần Miễn, khi Hà Lĩnh Nam xuống lầu, Khả Lạc chạy bước nhỏ bưng đĩa thịt Tần Miễn đã nướng xong lên bàn.

Trên bàn còn có chuyên gia dinh dưỡng và huấn luyện viên của Tần Miễn, không biết đang tán chuyện gì mà cả hai cười sằng sặc. Khả Lạc từng nói với anh, hai người này là một cặp.

Chuyên gia dinh dưỡng tên là Nghê Hân Hân, ngoài năm mươi tuổi, là người Hoa, da rám nắng sạm đen, mọi người đều gọi bà là chị Hân Hân, chính bà là người bày ra việc mua rượu thịt để chào mừng Hà Lĩnh Nam.

Còn vị huấn luyện viên kia là một ông lão da trắng mặt đỏ gay, không biết là do ông ta đến Tân Đề bị nắng độc thiêu cháy, hay là do lúc xem võ sĩ tập luyện thường đứng một bên gào thét đến đỏ mặt tía tai. Thêm nữa là, đến nay anh vẫn không biết ông lão tên gì, mọi người trong câu lạc bộ đều gọi là huấn luyện viên, nên anh cũng gọi theo.